Chương 9

Lang Vương tương lai cuộn mình trong lòng người đàn ông này, nheo đôi mắt xanh biếc. Chưa đến mấy phút, nó đã vứt bỏ cả lòng tự trọng mà lăn ra, phơi bụng ra cho hắn vuốt tiếp.

Khi Tiểu Lang vừa mới chào đời, nó thậm chí còn chưa kịp mở mắt, chỉ có thể nghe thấy tiếng than khóc tuyệt vọng của tộc nhân.

Với khứu giác bẩm sinh nhạy bén, nó ngửi được mùi máu tanh tràn ngập xung quanh.

Trong vô vàn tiếng tru bi thương của đồng tộc, nó nghe thấy mẹ mình dùng máu tươi viết nên những lời cuối cùng:

“Phải sống!”

“Mang theo ý chí của tộc sói chúng ta mà sống tiếp!”

Tiểu Lang mang trên lưng nỗi tuyệt vọng của cả tộc, cùng nỗi đau chia lìa sinh tử, bước vào thế giới lạnh lẽo này.

Nó cô độc lang thang vài tháng, chưa từng được ai đối xử dịu dàng, chưa từng cảm nhận chút hơi ấm nào.

Bàn tay dịu dàng của con người ấy chợt khiến nó nhớ lại thời thơ ấu còn có cha mẹ, mỗi đêm trước khi ngủ, cha mẹ sẽ liếʍ lông cho nó, rồi dùng móng vuốt to lớn nhẹ nhàng vỗ về, ru nó say giấc.

Ký ức ấy quá xa xôi, đến nỗi suýt chút nữa nó đã quên mất cảm giác yên tâm và thoải mái đó.

“Ư ư...”

Sói con mới vừa hóa Lang Vương, lại còn vật lộn với Đàm Diệc Lâm lâu như vậy, thể lực đã sớm cạn kiệt.

Dưới bàn tay vuốt ve thuần thục của Đàm Diệc Lâm, sói con dần dần thả lỏng, vậy mà lại mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi trong lòng người xa lạ, phát ra tiếng khò khè khe khẽ, cái đuôi nhỏ còn đong đưa theo nhịp, vẫy qua vẫy lại có tiết tấu.

Hoa Thanh Hà tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Phải biết rằng, cô đã chăm sóc Tiểu Lang – Lang Vương tương lai – suốt bao nhiêu ngày trời, đừng nói là ôm vào lòng, ngay cả lúc cho ăn cũng bị nó gầm gừ đe dọa.

Vậy mà giờ đây, con sói nhỏ dữ dằn kia lại ngủ say sưa trong lòng một con người? Hoa Thanh Hà không khỏi dâng lên một sự kính nể dành cho vị giáo viên mới này.

Còn “giáo viên mới” thì hoàn toàn không cảm thấy mình lợi hại gì cho cam.

Từ nhỏ cậu đã có sức hút đặc biệt với mèo chó, dù là mấy con mèo hoang nhát người nhất ở trường cũng tranh nhau nhảy lên người cậu.

Đàm Diệc Lâm vừa xoa xoa cái đuôi nhọn của sói con, vừa vuốt phẳng những chỗ lông bị rối, âm thầm nhủ thầm trong lòng:

Chậc chậc, từ bao giờ sói lại biết vẫy đuôi thế?

Đúng là... chó con giả danh mà.

Tiếng khò khè của sói con ngày càng rõ, ngủ say đến mức như trời đất sụp đổ cũng không biết.

Dưới sự chỉ dẫn của Hoa Thanh Hà, Đàm Diệc Lâm tìm được ổ ngủ của nó, nhẹ nhàng đặt nhóc con vào trong.

Tuy chưa rõ tình hình cụ thể ra sao, nhưng đã là học sinh của mình thì “thầy giáo” Đàm đương nhiên phải chăm sóc chu đáo.

Cậu lấy một chiếc khăn tay sạch, đắp nhẹ lên lưng nhóc con, rồi phủ thêm tấm chăn nhỏ, dịu dàng vỗ nhẹ hai cái.

“Ngủ ngon nhé, mơ đẹp nha.”

“Ô...”

Sói con trong lúc mơ ngủ vô thức dụi dụi vào ngón tay cậu, còn lè lưỡi liếʍ liếʍ mấy cái.

“Ặc, ướt nhẹp!”

Đàm Diệc Lâm nhăn mặt ghét bỏ, lập tức dùng tay lau sạch nước dãi lên... ngay chính người nó.

Hoa Thanh Hà: “...”

Không khí ấm áp bỗng chốc tan thành mây khói.

Sau khi dàn xếp ổn thỏa cho Tiểu Lang, Đàm Diệc Lâm lui ra ngoài, tiếp tục trò chuyện với Hoa Thanh Hà về chủ đề lúc trước.

Cậu khiêm tốn hỏi:

“Cô Hoa, cho tôi hỏi rốt cuộc nhà trẻ này là nơi như thế nào vậy?”

“Gì cơ? Chẳng lẽ lúc anh đến không ai nói rõ sao?”

Hoa Thanh Hà kinh ngạc, đáp:

“Chúng tôi là Nhà trẻ Ma Vương — nơi tập hợp những đứa trẻ có năng lực mạnh nhất trong các tộc Ma.

Nhiệm vụ của chúng tôi là chăm sóc những bé con này, để các em lớn lên an toàn và một ngày nào đó... chấn hưng lại Ma tộc.”

“Thì ra... trên đời thật sự có ma...”

Tâm trạng Đàm Diệc Lâm vô cùng phức tạp, lại hỏi tiếp:

“Vậy... Ma tộc đã suy tàn sao? Tại sao phải phục hưng?”

Hoa Thanh Hà trầm giọng giải thích:

“Chuyện này nói ra thì rất dài. Từ xa xưa, Thần tộc và Ma tộc luôn ngang tài ngang sức, kìm hãm lẫn nhau.

Nhưng ba ngàn năm trước, Ma Vương bị Thần tộc phong ấn, từ đó Thần tộc bắt đầu thượng thế.

Họ mở ra một cuộc thảm sát quy mô lớn với Ma tộc, gọi hành động đó là ‘thần phạt’.

Vô số Ma tộc vì ‘thần phạt’ mà diệt tộc.”

Nghe xong những lời đó, Đàm Diệc Lâm càng thêm khó mà tin nổi.

Trong nhận thức của phần lớn loài người, thần đại diện cho chính nghĩa, còn ma thì tượng trưng cho tà ác. Thần tộc tru diệt Ma tộc, lẽ ra phải là chuyện khiến người ta vui mừng hả hê.

Nhưng suy nghĩ lại, trong chiến tranh xưa nay vốn không có cái gọi là “thiện tuyệt đối” hay “chính nghĩa tuyệt đối” — tất cả đều xoay quanh lợi ích. Đạo lý đó, áp dụng với cả những chủng tộc phi nhân loại cũng không sai.