“Chào cô, mong được giúp đỡ nhiều.” Đàm Diệc Lâm bắt tay với đối phương, lập tức nhận ra cảm giác khi chạm vào tay cô rất kỳ lạ.
Chạm vào không giống da người, không hề có cảm giác ấm áp hay mềm mại, mà lại giống như... cánh hoa?
Hoa Thanh Hà nhận ra ánh mắt nghi hoặc của đối phương, liền chủ động giải thích:
“Tôi là hoa sen, ban nãy vẫn chưa hóa hình đấy. Nhìn kìa, thấy chưa? Chính là gốc kia.”
Cô đưa tay chỉ vào chậu hoa nơi một đóa sen trắng nhỏ đang đong đưa theo gió.
“Hoa sen á?” Đồng nghiệp lại thật sự là một đóa bạch liên hoa! Ba quan (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) của Đàm Diệc Lâm chính thức tan tành.
Hoa Thanh Hà gật đầu, rồi tiếp tục nói:
“Đúng vậy. Con sói nhỏ trong lòng anh đây chính là một trong những học sinh của nhà trẻ chúng ta.”
“???”
Đàm Diệc Lâm chậm rãi hiện ba dấu chấm hỏi trong đầu, giơ con sói con lên cao rồi cẩn thận quan sát kỹ.
Bị treo lơ lửng giữa không trung, sói con giãy đạp lung tung, cái móng vuốt nhỏ xù lông loạn xạ, vừa vùng vẫy vừa kêu “ngao ngao” oang oang.
Hoa Thanh Hà tiếp tục giới thiệu:
“Các học sinh trong nhà trẻ đều là con non Ma tộc. Nó là hậu duệ duy nhất của dòng tộc Lang Vương, cũng là người kế nhiệm tương lai. Khi nó vừa mới sinh ra, cha mẹ cùng toàn bộ tộc nhân đều bị thần phạt gϊếŧ chết, nên vẫn chưa ai kịp đặt tên cho nó...”
“Khoan đã, đầu tôi bây giờ hơi rối loạn!”
Đàm Diệc Lâm ngắt lời đối phương, bóp nhẹ sau gáy sói con, xách lên trước mặt mình nhìn kỹ:
“Cô nói... cái này... À không, vị bạn học này là... Lang Vương trong truyền thuyết sao?”
“Ngao ô ô ô!”
Bị bóp trúng gáy là điểm yếu sinh tử, sói con run lẩy bẩy nhưng vẫn cố gắng nhe răng dọa người.
Khó thuần phục, quả thật có phong thái của Lang Vương.
Hoa Thanh Hà khẽ “ừ” một tiếng:
“Tối nay là đêm trăng tròn, thời điểm tộc sói mạnh mẽ nhất, anh vừa nãy cũng thấy hình thái Lang Vương của nó rồi đấy.”
“Ờ... vậy thì được.”
Đàm Diệc Lâm cố gắng giữ tỉnh táo, ôm con sói con lại vào ngực, tay rất thuần thục vuốt ve bộ lông của nó.
Nhiệt độ cơ thể sói con hơi cao, bộ lông đen nhánh, mềm mượt như nhung, sờ vào cảm giác cực kỳ dễ chịu.
Đàm Diệc Lâm bỗng nhớ lại khi nhận lời mời, lãnh đạo có từng nói: “Ở đây có nhiều bé cưng dễ thương lắm, cứ tùy ý mà cưng nựng.”
Ha... thì ra “bé cưng dễ thương” là kiểu này sao?
Sói con sợ người đàn ông này, cố hết sức để thoát ra khỏi vòng tay ấm áp của đối phương. Nhưng vì vùng vẫy quá mạnh, lại đè trúng vết thương ở móng vuốt, đau đến mức con mắt thú nhỏ màu xanh biếc ngân ngấn nước.
Nó rấm rứt khóc như trẻ con, rồi khẽ liếʍ lên vết thương và vết máu trên móng vuốt, thỉnh thoảng lại liếc Đàm Diệc Lâm bằng ánh mắt u oán.
“Ngao ô ô ô!” Một tràng tiếng chửi thề thô tục của tộc sói.
“...”
Đàm Diệc Lâm bỗng thấy cắn rứt lương tâm. Cậu vừa làm tổn thương một con sói con còn chưa cai sữa, lại là trẻ mồ côi không cha không mẹ của tộc sói.
Một bé cún con như thế thì có thể có tâm địa xấu xa gì chứ?
“Nhóc con, đừng có liếʍ nữa, để anh băng bó cho.”
Đàm Diệc Lâm thở dài, mở ba lô leo núi, lấy ra hộp y tế, rồi chuẩn bị thuốc cầm máu với băng vải.
“Ngao ô ô ô!”
Tiểu Lang chưa hiểu ngôn ngữ loài người, tưởng Đàm Diệc Lâm lại muốn gây thương tích, nên càng giãy giụa dữ dội hơn.
Đàm Diệc Lâm giữ chặt sau gáy sói con, ép nó nằm xuống đầu gối mình.
Cậu tránh vùng vết thương, nhẹ nhàng cầm lấy chân trước của sói con, xé khăn ướt khử trùng rồi từ tốn lau sạch vết máu.
Cảm nhận được con người này không có ác ý, sói con dần dần không còn giãy giụa nữa. Mặc kệ Đàm Diệc Lâm cầm lấy cái móng nhỏ, để cậu dùng tăm bông cẩn thận thoa thuốc cầm máu. Cuối cùng, cậu quấn vết thương bằng băng gạc và còn tỉ mỉ buộc thêm một chiếc nơ con bướm xinh xinh.
Sau khi xử lý xong vết thương, Đàm Diệc Lâm thuận tay xoa xoa lỗ tai của sói con, rồi chợt phát hiện điều gì đó mới mẻ:
“Này nhóc con, tai nhóc lại cụp xuống à?”
Cái bản năng cưng nựng mấy thứ dễ thương của cậu bắt đầu trỗi dậy, vừa quan sát Lang Vương tương lai vừa cười khẽ:
“Chỉ có mấy con chó con mới cụp tai thôi, hay gọi em là ‘cẩu cẩu’ nhé?”
“Ngao ô!”
Vừa được tháo gỡ khỏi trói buộc, sói con lập tức xoay người che lại cái bụng, cảnh giác trừng mắt nhìn cậu, nhưng tiếng kêu đã không còn hung hăng như ban đầu nữa.
“Ngoan nào, cún con.”
Đàm Diệc Lâm dịu dàng vỗ nhẹ sau lưng nó, ngón tay uốn lượn cào cào dưới cằm và cổ, rồi xoa xoa bụng tròn nhỏ mềm mại, kỹ năng vuốt ve chó con phải nói là vô cùng thành thạo.
Sói con ban đầu còn cố giữ dáng vẻ oai hùng, nhe răng múa vuốt, dùng răng sữa gặm gặm ngón tay của Đàm Diệc Lâm.
Nhưng chỉ bị vuốt có vài cái, mắt đã lim dim lại, dáng vẻ phản kháng cũng ngày càng yếu ớt.