Chương 7

Ánh trăng dần trở nên nhạt nhòa, động tác của con sói cũng theo đó mà chậm lại, thậm chí không đuổi kịp tốc độ của con người.

“Ơ, sao mày dừng lại rồi?” Đàm Diệc Lâm trốn vào một góc tường, thấy con sói to không đuổi theo nữa thì còn nghênh ngang huýt sáo trêu nó, “Ngoan nào, cún con, lại đây đi.”

“Gâu u u!” Sói làm sao chịu nổi sự khıêυ khí©h như vậy, lập tức lao thẳng về phía trước.

Sau đó...

Nó lao vọt tới, nhưng thân thể lại bị mắc kẹt trong một tấm lưới lớn, giãy giụa thế nào cũng không nhúc nhích được.

Đàm Diệc Lâm co mình lại trong góc tường, nhìn con sói, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười.

Được làm vua thua làm giặc, thắng bại đã phân rõ.

Con mồi ở ngay trước mặt mà không tài nào xé xác ra được. Con sói to mất đi lý trí, phẫn nộ và tuyệt vọng, giãy giụa một cách vô ích, chỉ khiến tấm lưới kim loại bọc quanh người nó siết lại càng chặt.

“Auuu!” Sói lớn phát ra một tiếng tru đau đớn, móng vuốt dùng sức cào vào những sợi dây kim loại, cố xé lưới để bắt lấy con người kia.

Mặc dù lưới kim loại không sắc nhọn, nhưng vì nó dùng quá nhiều sức nên móng vuốt cũng bị siết chảy máu, máu tươi từ kẽ sợi chảy xuống, nhỏ lên quần áo của Đàm Diệc Lâm.

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của con sói to, Đàm Diệc Lâm lau vết máu dính trên người, rồi cầm nửa đoạn thanh kim loại còn sót lại đứng dậy.

“Yên phận một chút, tao lập tức sẽ thả mày ra.” Cậu vừa nói vừa cầm thanh kim loại vung tay vài vòng, quấn thành một chiếc vòng cổ rồi đeo lên cổ con sói đang giãy giụa, chuẩn bị trói thêm một cái nơ con bướm nữa.

Nhà trẻ này hẻo lánh như vậy, đúng là cần một con chó giữ nhà. Đàm Diệc Lâm thầm tính toán, đợi hôm nào rảnh thì dắt con sói này đến bệnh viện thú y chích ngừa dại.

Khi chiếc nơ con bướm vừa mới buộc được một nửa, bầu trời đột nhiên tối sầm lại, ánh trăng hoàn toàn bị mây đen che khuất.

Chỉ còn lại quả cầu sáng tỏa ra ánh sáng yếu ớt, chiếu sáng một góc nhỏ.

Đàm Diệc Lâm cảm nhận được con sói to rùng mình hai cái, sau đó, thân thể nó bắt đầu... thu nhỏ lại.

Thu nhỏ.

Lại thu nhỏ.

Cuối cùng, con sói to cao gần hai mét chỉ còn bằng hai bàn tay, trở thành một cục lông xù màu xám tro.

Sói con trông như vẫn còn chưa cai sữa, lăn lộn khắp nơi một cách lộn xộn. Móng vuốt nhỏ dính máu, giọng nũng nịu đáng thương phát ra từng tiếng kêu “aw aw” nho nhỏ.

Tay Đàm Diệc Lâm đang buộc nơ con bướm khẽ run lên, con ngươi co rút dữ dội.

Cái quái gì thế này? Nhà trẻ kiểu gì vậy trời?

Nhân lúc con người bị sốc đến mức tam quan vỡ vụn, hồn lìa khỏi xác, sói con thừa cơ bò loạn khắp lưới kim loại, cuối cùng cũng tìm được một khe hở mà trốn thoát thành công.

Nó run run đôi tai nhỏ phủ đầy lông xù, giọng mềm nhũn kêu “ngao ngao”. Móng vuốt nhỏ cào cào vào ống quần Đàm Diệc Lâm, rồi khẽ khàng leo lên vai cậu, giơ móng vuốt bé xíu hoàn toàn không có sức tấn công lên, giận dữ vỗ vỗ vào gương mặt anh tuấn của con người này.

“Ngao ô ô ô!” Sói con gào thét.

Cái chân thịt bé xíu bị thương dẫm mạnh lên mặt Đàm Diệc Lâm, để lại từng dấu móng đẫm máu như những đóa hoa mai. Nó còn cố tình để lộ mấy chiếc răng sữa nhọn hoắt, cố ra vẻ dữ tợn nhằm đe dọa kẻ xâm phạm “lãnh địa” của mình, như muốn ép hắn mau chóng rút lui.

Nhưng kiểu công kích yếu xìu này chẳng đau cũng chẳng ngứa, hoàn toàn vô dụng với Đàm Diệc Lâm. Cả người cậu vẫn còn đang đắm chìm trong cảm giác “thế giới quan của tôi sụp đổ mất rồi”.

Nếu lúc nãy quả cầu sáng chui ra từ trong gương, thì Đàm Diệc Lâm còn có thể cố gắng tự an ủi rằng “có lẽ là công nghệ cao, gương giờ có thể làm vật thể hóa”.

Nhưng chuyện con sói to kia biến thành một con chó con lông xù như búp bê thì... giải thích bằng khoa học kiểu gì cho nổi?

Chẳng lẽ tên thật của nó là... Kudo Shinichi?

“Anh chính là thầy Đàm Diệc Lâm đúng không?”

Một giọng nữ dịu dàng vang lên khiến Đàm Diệc Lâm lập tức quay lại. Trước mắt cậu là một cô gái xinh đẹp mặc váy trắng dài, tay cầm l*иg đèn, đang từ phía hoa viên chậm rãi bước tới.

“À... xin hỏi cô là...?” Đàm Diệc Lâm theo phản xạ hỏi lại, đồng thời liếc mắt nhìn hướng cô bước ra. Rõ ràng trước đó, khi vào cửa, anh đã kiểm tra kỹ rồi, phía hoa viên kia hoàn toàn không có lấy một bóng người.

Cô gái mặc váy trắng đến gần, từ trên xuống dưới đánh giá Đàm Diệc Lâm, ánh mắt rõ ràng dừng lại mấy giây.

Giáo viên mới này... trông như một con người bình thường?

Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười giới thiệu bản thân. Cô có dung mạo rực rỡ, vẻ đẹp thiên về sắc sảo, nhưng giọng nói lại dịu dàng nhỏ nhẹ:

“Chào thầy, tôi tên là Hoa Thanh Hà, phụ trách công tác hậu cần trong nhà trẻ. Mỗi ngày tôi sẽ dọn dẹp ký túc xá và khu dạy học, giúp thầy và các học sinh nấu ăn, cũng có thể hỗ trợ thêm một số công việc giảng dạy thường ngày. Từ giờ chúng ta là đồng nghiệp rồi, chào mừng thầy gia nhập Nhà trẻ Ma Vương.”