Thân là một chàng trai khoa học tự nhiên chính hiệu, Đàm Diệc Lâm sống rất quy củ. Mỗi ngày chỉ đi qua lại giữa ký túc xá và phòng thí nghiệm, thời gian còn lại dành hết cho ngủ. Thể lực yếu ớt chẳng bằng ai.
Nếu giờ mà đấu sức với sói hoang, đêm nay e là coi như “tốt nghiệp” khỏi nhân gian.
Đàm Diệc Lâm tự biết sức mình, đương nhiên không dại gì trông mong lấy cứng đối cứng với nó.
Những ngày còn đi học, anh hay nghiền ngẫm binh pháp, cân nhắc ảnh hưởng của địa hình, thời tiết, vận thế đến kết quả chiến tranh. Cậu từng đúc kết ra một chiến thuật riêng:
“Muốn xoay chuyển cục diện, trước hết phải có quyết tâm tất thắng. Biết tận dụng địa hình, thời tiết, và phát huy tối đa ưu thế của bản thân. Quan trọng nhất, phải khéo dùng vũ khí trong tay.”
Khi dọn khỏi ký túc xá, bên người Đàm Diệc Lâm chỉ còn lại một chiếc ba lô leo núi. Lúc này, đối diện với con sói dữ, ánh mắt cậu không rời đi dù chỉ một giây, trong đầu nhanh chóng lướt qua những thứ có trong ba lô.
Đúng rồi!
Đàm Diệc Lâm đưa tay ra sau lưng, mượn ánh sáng của Tiểu Quang Quang để nhìn rõ, kéo khóa túi bên hông ba lô. Bên trong rơi ra một cuộn chỉ tinh xảo. Cậu nắm lấy cuộn chỉ, dùng ngón út móc lấy sợi dây, xoay mấy vòng cho thuận tay.
Cuộn chỉ này là vật Đàm Diệc Lâm mang ra từ phòng thí nghiệm vật lý: một loại vật liệu kiểu mới. Nhìn qua chẳng khác nào sợi len bình thường, tưởng chừng dùng sức một chút là đứt ngay. Nhưng thực tế nó là hợp kim mềm công nghệ cao, chịu lực cực tốt, đủ để kéo cả máy bay.
Một người một sói giằng co trong im lặng suốt mấy phút.
Con sói khổng lồ rốt cuộc cũng nhận thấy kẻ loài người trước mặt chẳng hề bị khí thế của mình dọa sợ, lại chẳng có ý định tự động rời khỏi lãnh địa của nó.
“Hú...” Con sói ngửa cổ tru dài về phía vầng trăng, âm thanh rung động cả không khí, khiến đất trời cũng cảm nhận được sự phẫn nộ của nó.
Đàm Diệc Lâm đã nghĩ xong đối sách, trong lòng chút sợ hãi cuối cùng cũng tan biến. Cậu bình tĩnh chờ đợi con sói ra tay.
Con sói mất kiên nhẫn, cuối cùng gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía Đàm Diệc Lâm, móng vuốt sắc nhọn như muốn xé nát cậu.
Đàm Diệc Lâm bắt đúng thời cơ, cơ thể nhanh nhẹn cúi thấp, thoăn thoắt luồn qua khe hở bên cạnh con sói.
Tuy sức lực không nhiều, nhưng động tác của Đàm Diệc Lâm cực kỳ linh hoạt. Cậu lách qua con sói, chạy vòng đến phía một bức tường khác trong sân, đè mạnh lên mặt tường.
Con sói vồ hụt, lập tức quay đầu, lại lao tới. Đàm Diệc Lâm lần nữa né tránh thành công, vòng ra gần cửa, tay chộp lấy tay nắm cửa.
“Gru!” Ba lần liên tiếp vồ hụt, con sói vừa xấu hổ vừa tức giận, sát khí trong mắt càng đậm.
Đàm Diệc Lâm chạy trốn cực nhanh, Tiểu Quang Quang bị dằn xóc đến nỗi lay lắt bám chặt trên người cậu, lo lắng dùng xúc tu đẩy đẩy cậu, sợ mình bị rơi xuống.
Tiểu Quang Quang cảm nhận được sát ý đáng sợ của con sói, sợ nó nổi điên cắn chết Đàm Diệc Lâm. Nó bèn dồn hết sức phát ra một luồng sáng chói lòa. Vài giây sau, chân trời bỗng xuất hiện những đám mây đen, không biết từ đâu kéo đến, che khuất vầng trăng tròn.