Chương 5

Tội nghiệp cầu nhỏ, vì thẹn quá hóa đỏ bừng, trông như một quả cầu đỏ tí hon.

Sắp, sắp bị cậu chơi hỏng rồi QAQ!

Đàm Diệc Lâm đang chơi vui đến quên trời đất, bỗng một cơn gió lạnh thổi qua, cánh cửa gỗ vốn khép hờ bị gió thổi đóng sầm lại.

“Hú...”

Một tiếng tru ai oán của dã thú xé toang đêm tối tĩnh mịch.

Ánh trăng tròn trong trẻo phủ kín bầu trời, chiếu sáng từng góc trong nhà trẻ. Đàm Diệc Lâm ngẩng đầu, phát hiện phía trước khu dạy học bỗng xuất hiện một đôi mắt thú màu xanh lục chói mắt.

Cặp mắt thú kia híp lại đầy âm trầm, nhìn thẳng vào Đàm Diệc Lâm. Trong đôi mắt lục sáng lóe lên sự tàn bạo và hung ác. Từ cổ họng nó phát ra tiếng gầm gừ đứt quãng, rõ ràng không hề hoan nghênh kẻ loài người xa lạ xâm phạm lãnh địa của mình.

Nó từng bước tiến ra khỏi khu dạy học, mặt đất như rung chuyển theo mỗi bước chân nặng nề. Móng vuốt sắc nhọn cào trên nền đất cứng lưu lại từng vệt sâu hoắm. Nếu cặp móng vuốt này vung về phía Đàm Diệc Lâm, chắc chắn cậu sẽ bị xé nát tại chỗ.

“Ơ ơ... không phải vậy đâu...” Đàm Diệc Lâm ôm chặt Tiểu Quang Quang, từ từ lùi lại vài bước, lưng đã chạm vào bức tường viện.

Cậu liếc nhanh về phía cánh cửa gỗ đã đóng chặt, phát hiện mình không còn đường lui, chỉ đành trơ mắt nhìn con dã thú kia áp sát từng chút một.

Ánh trăng trắng nhợt phủ lên thân con thú hoang, Đàm Diệc Lâm rốt cuộc cũng nhìn rõ hình dáng nó.

Đó là một con sói cực lớn.

Lông đen tuyền, tứ chi rắn chắc đầy sức mạnh. Cái đuôi xõa dài quét qua mặt đất, đôi mắt thú xanh biếc đầy sát khí. Chiếc lưỡi đỏ tươi liếʍ qua những chiếc răng nanh sắc lạnh, đầu răng còn ánh lên vẻ lạnh lẽo âm u.

Nó gầm gừ, dồn sát ý muốn xé nát kẻ xâm phạm lãnh địa.

“Ha...” Trong tình huống này mà Đàm Diệc Lâm vẫn có tâm trạng tự cười giễu mình:

“Biết vậy trước khi đi làm mình thuần phục trước một con Husky cho rồi. Hoặc chí ít cũng in vài bức tranh Võ Tòng, cầu ngài ấy phù hộ mình...”

Võ Tòng??

Câu này vừa thốt ra, không biết ai giữa lão hổ và Husky bị xúc phạm hơn.

Con sói to tướng tiến sát từng bước, dừng lại cách Đàm Diệc Lâm chừng ba mét. Nó không vội tấn công, chỉ hơi hạ thấp người, nhe nanh, phô bày tư thế tấn công chuẩn của loài chó săn. Tiếng gầm trầm vang lên trong cổ họng, nó muốn dùng sát khí và khí thế dọa cho kẻ xâm nhập phải bỏ chạy.

Đàm Diệc Lâm thấy con sói tạm dừng, liền dựa vào bức tường nghiêng, nhanh chóng suy nghĩ đối sách.