Rốt cuộc đây là cái gì?
Một sự kiện kỳ quái sao???
Đàm Diệc Lâm quay đầu nhìn lại, càng kỳ quái hơn nữa đã xảy ra.
Quả cầu ánh sáng đó từ trong gương bay ra, từ xa tiến lại gần, rồi... xuyên qua, chui hẳn ra ngoài!
“...”
Nét mặt của Đàm Diệc Lâm dần cứng đờ.
Cậu cố gắng tự thuyết phục bản thân: “Chắc là khoa học kỹ thuật hiện đại phát triển quá rồi, đến vật thể trong gương cũng có thể hiện thực hóa...”
Hiện thực hóa cái rắm ấy!
Nếu vật thể trong gương mà hiện thực hóa được, thì ngày mai cậu xách cái gương này đi soi ATM ngân hàng luôn cho rồi.
Thế giới quan vô thần của Đàm Diệc Lâm bắt đầu xuất hiện một vết nứt.
Quả cầu sáng lấp lánh ấy đã xuyên qua mặt gương, lơ lửng hạ xuống đầu ngón tay cậu.
Vừa chạm vào, Đàm Diệc Lâm rõ ràng cảm nhận được nó ấm áp, ánh sáng cũng đổi sắc một chút. Từ trắng tinh ban đầu, nó ánh lên một tầng hồng nhạt, trông như mứt dâu.
Cái trò này còn biết tự đổi sang màu hồng, nhìn thôi đã thấy cao cấp.
Đàm Diệc Lâm nhìn nó với tâm trạng phức tạp. Cậu phát hiện “Tiểu Quang Quang” — cái tên cậu vừa đặt cho quả cầu này — bề mặt không phải nhẵn bóng, mà giống như bồ công anh, xù lên vô số xúc tu nhỏ mịn như lông tơ.
Quả cầu hoàn toàn không có chút trọng lượng nào, sờ vào vừa mềm vừa ấm. Đàm Diệc Lâm vốn sinh ra đã mê mẩn mấy thứ lông xù, không nhịn được dùng đầu ngón tay chọt nhẹ.
Cầu nhỏ bị Đàm Diệc Lâm chọt lay qua lay lại, không có trọng lượng nên suýt nữa rơi xuống. Nó vội dùng mấy xúc tu nhỏ ôm chặt lấy ngón tay cậu, phấn hồng mềm mại cọ cọ vào, như một con thú cưng lang thang tìm được chủ nhân, ra sức lấy lòng.
Đáng yêu chết đi được.
Quá cute! Một kẻ cuồng nhóc lông xù như Đàm Diệc Lâm căn bản không thể kháng cự nổi!
“Tiểu Quang Quang.” Đàm Diệc Lâm vừa nhìn đã thấy yêu thích, thử gọi nó.
Quang cầu ôm lấy ngón tay cậu, dùng xúc tu bé xíu khẽ khàng chạm vào da cậu, nhưng với cái tên có phần ngốc nghếch này thì không hề phản ứng gì.
Đàm Diệc Lâm đành ngầm chấp nhận nó tên vậy.
“Được rồi, từ giờ nhóc tên Tiểu Quang Quang nhé.”
Cậu đặt nó vào lòng bàn tay, chẳng chút khách khí mà xoa nắn, khiến cả quả cầu biến thành màu hồng nhạt, run rẩy như sắp thoát khỏi bàn tay ác ma kia.
Cầu nhỏ vừa bay ra được khoảng năm centimet, ánh sáng trên người đã bắt đầu mờ đi. Đàm Diệc Lâm nhẹ thổi một hơi, nó lại lăn trở về lòng bàn tay cậu, tiếp tục bị cậu xoa nắn.