Thế là cậu cầm bản đồ, từ quảng trường trung tâm men theo đường ngoại ô, đi vòng vèo qua những con hẻm nhỏ.
Trời dần tối, vùng ngoại ô lại không có đèn đường. Điện thoại của Đàm Diệc Lâm đã hết pin từ lâu, tự động tắt nguồn, cậu đành phải dựa vào ánh trăng để nhìn đường.
May mà đêm nay trăng tròn, ánh trăng trong trẻo phủ khắp vùng hoang dã. Đàm Diệc Lâm vừa đi vừa quan sát, xung quanh hoàn toàn vắng bóng người, bên tai chỉ nghe tiếng róc rách của dòng suối nhỏ phía xa. Phóng mắt nhìn ra xa, là một dãy núi trùng điệp, hùng vĩ.
Dựa núi gần sông, thực ra cũng là mảnh đất tốt.
Nhưng nghĩ lại, cha mẹ nào lại yên tâm gửi con mình tới một nơi rừng núi hoang vắng thế này chứ?
Đàm Diệc Lâm càng đi, càng cảm thấy mình bị người tài trợ lừa rồi. Nhưng cậu cũng không định quay đầu lại, trái lại còn bước nhanh hơn. Thoạt nhìn cậu có vẻ nho nhã, yếu ớt, nhưng thực ra lại thích cảm giác mạo hiểm, càng nguy hiểm càng hứng thú, càng muốn thách thức giới hạn của bản thân.
Đi hết con hẻm nhỏ, cuối cùng Đàm Diệc Lâm cũng tới điểm đánh dấu trên bản đồ.
Trước mắt là hai cánh cửa gỗ mục nát, gió thổi qua phát ra tiếng kẽo kẹt. Ngôi trường này đến cả tấm biển cũng không có, chỉ thấy trên bức tường bên cạnh, ai đó dùng sơn đỏ nguệch ngoạc viết mấy chữ: “Nhà trẻ Ma Vương”.
Đàm Diệc Lâm nghiêm túc đánh giá, cảm thấy nếu đổi mấy chữ đó thành “Trạm thu gom phế liệu” thì cũng chẳng có gì là không hợp.
Cậu áp tai vào cửa, cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong. Nín thở, không nghe thấy tiếng gì cả. Đàm Diệc Lâm đưa tay chậm rãi đẩy cửa, trước tiên ghé mắt qua khe cửa nhìn trộm vào bên trong, không ngờ lại trông rất... bình thường.
Nhà trẻ diện tích rất rộng, chỉ có ba bề là tường rào phía trước, bên trái và bên phải, phía sau sân thể dục thì nối liền với dãy núi.
Chính giữa sân có hai dãy nhà nhỏ mới xây chưa lâu: một khu dạy học, một khu ký túc xá.
Đàm Diệc Lâm nhìn quanh, bên trái có một vườn hoa nhỏ, mùi hoa thoang thoảng trong không khí. Bên phải góc sân có một giếng cạn. Ngoài ra còn một khoảng đất rộng vẫn chưa khai phá.
Nhìn chung, Đàm Diệc Lâm khá hài lòng với môi trường nơi này, ít nhất những thứ cần có thì đều có cả.
Cậu cẩn thận bước vào sân, phát hiện trong khu vực vừa rồi bị cây cối che khuất, còn có hai bức tường nghiêng giống như kiểu tường văn hóa của các trường học. Loại tường này rất hữu dụng, sau này có thể dùng để dán thông báo hoặc làm bảng báo tường trang trí.