Sau khi tốt nghiệp đại học A, đàn anh năm tư của Viện vật lý đang chuẩn bị dọn khỏi ký túc xá.
“Đàm Diệc Lâm, cậu thật sự không vào phòng nghiên cứu hạt nhân quốc gia sao?”
“Ừm, không đi, mình tìm công việc khác.” Giọng Đàm Diệc Lâm trong trẻo, dịu dàng, toát lên phong thái nho nhã tri thức. Cậu đang thu dọn hành lý, nhét tấm chứng chỉ giáo viên vừa mới cầm vào ba lô leo núi.
Cả Viện vật lý ai cũng biết Đàm Diệc Lâm thiên phú xuất chúng. Từ năm hai đại học, cậu đã theo giáo sư và các viện sĩ làm đề tài, chủ yếu nghiên cứu vật lý hạt nhân.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, chỉ dựa vào một bài luận văn và chín đoạn video chuyên ngành, cậu đã gõ mở cánh cửa của phòng nghiên cứu hạt nhân vốn kín mít bảy tám năm không nhận người mới.
“Thật tiếc quá.” Bạn cùng phòng thở dài: “Mình nghe giáo sư nói phòng nghiên cứu hạt nhân bảy tám năm rồi không tuyển ai.”
“Không tuyển chứng tỏ chưa cần, vậy là chuyện tốt. Nếu sau này phòng nghiên cứu cần mình, mình sẽ lập tức tới phục vụ Tổ quốc. Nhưng nếu không cần, mình càng mong họ mãi mãi không cần đến mình.” Đàm Diệc Lâm cười nhướng mày: “Các cậu, tạm biệt.”
Đàm Diệc Lâm khoác ba lô phình to, vẫy tay chào tạm biệt các bạn cùng phòng.
Từ ngày mai, cậu sẽ trở thành một giáo viên hiếm thấy - giáo viên nhà trẻ toàn nam.
Đàm Diệc Lâm mồ côi cha mẹ, từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện, nhờ người tốt tài trợ mà học hết đại học. Giờ đã tốt nghiệp, người tài trợ ấy yêu cầu cậu đến dạy ở một ngôi trường chỉ định trong hai năm.
Đàm Diệc Lâm vốn nghĩ là đi vùng núi dạy học, ít nhất cũng là dạy cấp hai, cấp ba, cùng lắm là tiểu học nên vui vẻ đồng ý.
Ai ngờ sau mới biết ngôi trường cậu sắp dạy lại là... nhà trẻ!
Tên nhà trẻ còn ngốc không chịu được - “Nhà trẻ Ma Vương”.
Đàm Diệc Lâm cảm thấy không đáng tin, định bàn lại với người tài trợ để đổi công việc khác. Ai dè lãnh đạo vừa mở miệng đã đưa mức lương: 500 nghìn!
Đàm Diệc Lâm: “500 nghìn? Lương năm hay lương tháng?”
Lãnh đạo khẽ cười: “Lương ngày.”
“!!!”
500 nghìn một ngày!
“Sáu loại bảo hiểm một loại quỹ, nghỉ thứ Bảy, Chủ Nhật, còn có rất nhiều thú cưng đáng yêu cho cậu tùy ý chơi đùa.”
“Đi luôn!” Sinh viên nghèo Đàm Diệc Lâm lập tức đổi ý: “Thật ra từ nhỏ tôi đã muốn làm thầy giáo, một lòng vì sự nghiệp giáo dục.”
Đàm Diệc Lâm vốn là người rất có nguyên tắc, tuyệt không cúi đầu vì miếng cơm manh áo.
Nhưng lại sẵn sàng làm giáo viên nhà trẻ vì 500 nghìn/ngày.