“Nhưng giặt nặng, vất vả lắm.” Cô nàng lẩm bẩm.
→_→
Hoa Tưởng Dung đang đẩy xe bỗng dừng lại. Cô nhíu mày, nhìn Vân Tưởng Y với vẻ mặt đầy chê bai: “Tớ nhớ là, khăn trải giường nhà cậu luôn luôn do tớ giặt thì phải? Người giặt còn chưa kêu ca gì, cậu cái người từ đầu đến cuối chỉ biết đứng nhìn thì than vãn cái gì?”
“Cậu cứ coi như tớ chưa nói gì đi.”
Hai người cứ thế đẩy xe, vừa đi vừa trò chuyện dăm ba câu.
“Ngày mai cậu có tiết không?”
“Không có.”
“Thế thì tốt rồi, tối nay tớ ngủ nhà cậu, chúng ta mua ít đồ về làm lẩu.”
“Hả? Ngủ nhà tớ á?”
“Đâu phải lần đầu ngủ nhà cậu. Mùa đông ngủ chung, chẳng phải sẽ ấm áp hơn sao?”
“…” Không phải vấn đề ấm áp hay không ấm áp! Cái này… Cái này… Cái này rốt cuộc có để cô ấy sống không vậy?
“A, cái vẻ mặt kia của cậu là đang ghét bỏ tớ à? Người ta không công giúp cậu giặt khăn trải giường đấy.”
“Không có mà... một chút xíu cũng không có...”
“…” Hoàn toàn không cảm nhận được chữ “không có” từ cô.
Hai người lại tiếp tục đẩy xe lOanh quanh khắp nơi. Bên đường, một người phụ nữ đang đẩy xe đẩy em bé của mình, với vẻ mặt hạnh phúc lướt qua bên cạnh họ.
“…” Đôi mắt Hoa Tưởng Dung cứ nhìn thẳng, chăm chú dõi theo họ.
“?” Vân Tưởng Y nhìn cô, nhướng mày. “Sao thế?”
“Không có gì.” Hoa Tưởng Dung cười cười. “Em bé ngồi trên xe đáng yêu ghê… Tớ cũng muốn đẩy thử xem.”
“…” Vân Tưởng Y nhìn Hoa Tưởng Dung, nhìn cô chăm chú dõi theo cặp mẹ con đang đi xa dần. Hoa Tưởng Dung rất thích trẻ con, giấc mơ của Hoa Tưởng Dung là có một gia đình hạnh phúc, có một đứa con của riêng mình.
Là cô ấy, là cô ấy đã hủy hoại cuộc sống của Hoa Tưởng Dung. Nói cách khác, tính đến bây giờ, con của Hoa Tưởng Dung hẳn là cũng phải hai tuổi rồi chứ? “Thì có gì đâu, sau này cậu tìm được một người chồng tốt, tự mình sinh một đứa là được rồi.” Nụ cười trên môi cô gượng gạo, giọng nói lại lộ ra một nỗi đắng cay. Không nhịn được nữa rồi, thật sự không nhịn được.
“Chuyện như thế này còn không biết phải chờ đến bao nhiêu năm nữa đâu.” Hoa Tưởng Dung thu hồi ánh mắt, hờ hững nhún vai nói: “Giờ tớ tuyệt vọng với đàn ông lắm rồi, chẳng có hứng thú muốn tìm ai nữa.”
“Đừng như vậy… Rồi sẽ gặp được thôi. Đến lúc đó tớ sẽ giúp cậu xem xét kỹ càng.” Tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy xảy ra lần nữa.
Vân Tưởng Y muốn nói như vậy, nhưng không dám. Đó là vết sẹo lòng của Hoa Tưởng Dung, cô không đủ dũng khí để chạm vào, sao có thể nhẫn tâm mà vạch trần ra?
“Ừm... So với như vậy…” Cô nàng nhíu mày, dường như đang suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi sau đó quay đầu lại, nhìn Vân Tưởng Y, nở nụ cười tinh quái đầy hài hước. “Tưởng Y, tớ càng mong cậu có thể ngồi lên đó, để tớ đẩy cậu đi thì hơn...”
“(╯╰) Cậu lấy đâu ra cái ý tưởng quái gở đó thế hả? Tớ đã hơn hai mươi tuổi rồi!” Vừa nói, Vân Tưởng Y thật sự muốn đá cho cô nàng một cái, bởi nỗi buồn ban nãy đã bay biến đâu mất rồi!
“Đâu có... Mặt cậu trông như trẻ vị thành niên ấy mà… Ngồi lên chắc chắn đáng yêu lắm! Đi mà... đi mà... Tớ đẩy cậu nha...”
“Hoa Tưởng Dung!! Làm nũng đáng xấu hổ cậu biết không? Cậu còn không bằng để tớ đi tìm chết cho rồi!” Vân Tưởng Y tức giận sải bước đi nhanh về phía trước, nhưng mới đi được hai bước lại đột nhiên dừng lại, hung dữ quay đầu nhìn lại. “Không được nói tớ là vị thành niên!”