“Không được đâu... Mỗi người một nửa, đã nói rồi mà, ăn hết đi, không được lén lút giảm cân đâu đấy.”
“… Tưởng Dung, cậu cứ như một bà cụ non lải nhải vậy.”
“Cốc!” Cô gái dùng ngón trỏ nhẹ nhàng cốc đầu ai đó một cái. “Cuối cùng thì vì sao mà tớ lại biến thành một bà cụ non lải nhải như vậy hả? Ăn cơm thì không được nói chuyện.”
“Đau... Rõ ràng cậu cũng nói mà.”
“Ăn cơm! Ăn xong rồi sớm đi siêu thị.”
“Vô lý quá…”
“Kệ tớ vô lý thì vô lý, dù tớ vô lý thì cậu cũng phải ăn cơm chứ.”
“Ưʍ...” Cô gái đối với cái kiểu hành động bá đạo vô lý này hoàn toàn bó tay, đành vùi đầu cố gắng ăn cơm. Ăn cơm đi, ăn xong sớm, sớm đi siêu thị.
Thế là, ăn vội vàng như thế khiến cô ấy nghẹn ngay lập tức. Vốn dĩ yết hầu đã nhỏ, ăn lại vội vã, đương nhiên dễ bị nghẹn lại. Cảm giác đồ ăn nghẹn cứng trong cổ họng thật sự khó chịu muốn chết, Vân Tưởng Y nghẹn đến đỏ bừng mặt.
“Sao thế? Sao lại nghẹn ứ cả họng ra thế này?” Người càng sốt ruột hơn chính là Hoa Tưởng Dung. Cô vội vàng đặt chén xuống, múc canh cho Vân Tưởng Y. “Nhanh lên nhanh lên, uống ngụm canh này đi.” Đưa bát canh cho Vân Tưởng Y xong, cô lại chạy đến bên cạnh, khẽ vỗ từng cái vào lưng Vân Tưởng Y, giúp cô ấy dễ thở hơn.
“…” Một ngụm canh đi xuống, vật mắc trong cổ họng cuối cùng cũng trôi tuột, sắc hồng trên mặt Vân Tưởng Y cũng nhạt đi ít nhiều.
“Thế nào? Đỡ hơn chưa?”
“Ừm…”
“Cậu nhìn cậu xem, lớn thế này rồi mà ăn cơm vẫn còn nghẹn. Biết cổ họng mình nhỏ thì ăn chậm lại đi chứ.”
“Tuổi tác có liên quan gì đến việc bị nghẹn đâu chứ.” Cô gái vừa mới lấy lại hơi đã bắt đầu cãi lại.
“Sau này không được ăn nhanh như thế nữa.”
“Đâu có ăn nhanh đâu.”
“Không ăn nhanh thì sao lại bị nghẹn?”
“…” Câu này khó đỡ quá, Vân Tưởng Y hoàn toàn không nghĩ ra nên trả lời thế nào cho phải.
Vẻ mặt nghẹn ngào hiện lên sự ngơ ngác, rồi cô ấy phát hiện một gương mặt chợt kề sát lại.
“!”Giật mình! “Làm gì đấy?”
Hoa Tưởng Dung kề sát lại gần, sau đó vươn tay, nhẹ nhàng gỡ một hạt cơm dính trên cổ áo Vân Tưởng Y. “... Dù đã 25 tuổi nhưng tâm lý cậu đúng là chỉ như đứa trẻ 5 tuổi thôi.”
“…” Có cần phải quê đến thế không chứ? Có cần phải xấu hổ đến thế không! Vân Tưởng Y lần nữa muốn độn thổ. “Vừa hay!”
“Cậu thì lúc nào mà chẳng “vừa hay” như thế.” →_→
“... Thật sự xin lỗi, đúng là em hay thế thật.” ==||||||
“…” Hoa Tưởng Dung không đôi co với cô ấy, bất ngờ cho luôn hạt cơm trên tay vào miệng ăn.
“Oái!” Vân Tưởng Y kêu lên.
“Làm gì?” Hoa Tưởng Dung ngớ người!
“Cậu làm sao lại ăn luôn thế?”
“Cái gì?” Hoa Tưởng Dung vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì.
“Hạt cơm... Ăn luôn rồi…” Chẳng hiểu sao, mặt Vân Tưởng Y lại càng đỏ hơn.
“À...” Cuối cùng cũng hiểu ra, Hoa Tưởng Dung nhìn bàn tay đã trống không của mình. “Ồ, tiện tay quá nên quên mất. Ấy da, làm gì mà kêu to thế? Cậu chê tớ à? Tớ còn chưa chê cậu đâu đấy.”
“…” Nhưng mấu chốt không phải ở chỗ đó! Không phải thế!
Vân Tưởng Y thật muốn hét thẳng vào mặt cô gái đối diện: “Không phải thế này! Cậu làm thế sẽ khiến tớ hiểu lầm! Cậu có biết không?” Nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng.
Cô làm sao thốt được nên lời? “Không có gì... Cậu còn không chê bẩn thì tớ nói được gì nữa.”
“Lớn lên cùng nhau, ngày xưa còn giành ăn chung bát mà, yên tâm đi, tớ không chê cậu đâu.” Hoa Tưởng Dung vẫn cười ngây thơ vô số tội. Cô ấy hoàn toàn không hay biết cô gái đối diện đang bối rối cực độ vì chính hành động vô tư của mình.