Chương 28

Sau đó, cô đương nhiên cũng biết Hoa Tưởng Dung đã làm những hành động đó với mình. Ài, sau này, việc cô ngủ gục trên vai Hoa Tưởng Dung cũng là cố ý…

Nhưng sau đó thì cô thực sự ngủ thϊếp đi. O(╯□╰)o

Thực sự là ngủ thật luôn rồi!

Vân Tưởng Y tự ghét bỏ chính mình. Lần xem mắt này của Hoa Tưởng Dung, là cô tự tay làm hỏng. Cô lại một lần phá hỏng buổi xem mắt của Hoa Tưởng Dung, dường như chỉ cần cô có mặt, Hoa Tưởng Dung sẽ vĩnh viễn không thể tìm được một bạch mã hoàng tử của đời mình!

Nhưng cô thực ra lại không hề muốn như vậy. Chỉ là không thể kiềm chế! Không kiềm chế được là lại muốn phá hỏng.

Nhưng phá hỏng xong lại thấy áy náy, cô thật sự muốn Hoa Tưởng Dung hạnh phúc, chỉ là rõ ràng thấy hạnh phúc đang vẫy gọi Hoa Tưởng Dung, cô lại luôn muốn phá hỏng hạnh phúc đó.

Bởi vậy, mỗi khi rơi vào tình cảnh này, Vân Tưởng Y đều cảm thấy ghét bỏ chính mình vô cùng.

Mặc dù Hoa Tưởng Dung không hề biểu lộ điều gì.

---

Thậm chí sáng hôm sau, cô ấy còn đến tìm Vân Tưởng Y rủ đi dạo phố. Thế nhưng, Vân Tưởng Y đã không đi cùng cô ấy, bởi vì Vân Tưởng Y bị sốt.

Không biết là do Vân Tưởng Y suy nghĩ quá nhiều đến mức não bị "đứng hình", hay là vì cô thực sự bị cảm lạnh, dù sao thì Vân Tưởng Y cứ thế đột nhiên phát sốt.

Khi Hoa Tưởng Dung đến tìm, Vân Tưởng Y đang nằm trên giường rên hừ hừ. Xem ra việc đi dạo phố là hoàn toàn không thể.

“Tưởng Y, cậu làm sao vậy? Oa! Sao trán cậu lại nóng thế này? Sao lại đột nhiên sốt cao? Cậu mặc ít quá hôm qua à? Bị cảm lạnh ư?” Hoa Tưởng Dung lao tới nhanh đến mức khiến mẹ Vân đang đứng cạnh đó kinh ngạc đến choáng váng. Bà còn chưa kịp định thần lại, đã thấy Hoa Tưởng Dung không ngừng sờ trán, giúp đỡ lau mồ hôi, lải nhải nói không ngừng. Tư thế này khiến mẹ Vân ước gì có thể thoái vị nhường hiền, dâng luôn chức vị người mẹ cao cả và thiêng liêng của mình cho cô bé.

Chúng ta đã từng nhắc đến, Hoa Tưởng Dung trời sinh vốn rất thích chăm sóc người khác, đặc biệt là vô cùng yêu thích chăm sóc Vân Tưởng Y. Còn Vân Tưởng Y thì sao? Thực ra, cô bé không thích bám dính người, nhưng có những lúc lại rất thích bám dính lấy Hoa Tưởng Dung. Đến nỗi rốt cuộc là vì hai người có "tần số" quá hợp, hay là vì Vân Tưởng Y đã bị Hoa Tưởng Dung chiều chuộng đến mức hư mất, thì không ai biết được.

Mẹ Vân nhìn Hoa Tưởng Dung dùng đầu mình áp vào đầu con gái để thử nhiệt độ, đã thấy có gì đó kỳ lạ. Đến khi bà bưng nước ấm lên lầu, nhìn thấy Hoa Tưởng Dung đang giúp con gái mình cởϊ qυầи áo, bà đã sốc đến mức muốn hét toáng lên: “Cô muốn làm gì?”

Thế nhưng may mắn là mẹ Vân vẫn còn chút lý trí, đối phương trong tay cầm một chiếc khăn lông, nhìn thế nào cũng là đang giúp Vân Tưởng Y lau người. Rõ ràng là một hành động thuần khiết như vậy, nếu bị bà hét lên một tiếng. Thế thì còn ra thể thống gì nữa?

Chỉ là tư thế hiện tại của hai đứa thật sự quá khó xử. Con gái mình cứ thế, quần áo nửa cởi, cả người mềm oặt, trán đẫm mồ hôi, treo trên người một nữ sinh khác, nhìn thế nào cũng không thể cảm thấy thuần khiết được, đúng không?

Ít nhất mẹ Vân vẫn là một người bình thường với khả năng tưởng tượng phong phú. Đôi cánh của trí tưởng tượng nào có dễ dàng như vậy, nói kìm lại là kìm được ngay đâu.