Vân Tưởng Y là giáo viên dạy piano chuyên nghiệp, khi cô dạy trẻ con rất nghiêm túc và kiên nhẫn. Vì vậy, khi cô giảng giải ván cờ cũng vậy, kiên nhẫn, điềm đạm, nghiêm túc, tỉ mỉ và dễ hiểu.
Cô giảng giải xong thì quay đầu lại, hướng về phía Hoa Tưởng Dung, cười nói: “Mình về nhé?”
“Ừm. Về thôi.”
Nếu có thể có được nụ cười ấy của cậu, nếu cậu có thể thường xuyên mỉm cười với tôi như vậy, tôi thực sự cảm thấy mình đã có được cả thế giới này rồi.
---
Từ công viên ra tới nơi, cũng đã hơi muộn, đúng vào giờ cơm trưa. Nếu bây giờ mới mua đồ về nấu nướng, hiển nhiên là đã quá trễ.
“Hay là, chúng ta ra ngoài ăn đi?” Hoa Tưởng Dung đề nghị.
“Ừm, được thôi. Chúng ta đi ăn bánh bao canh đi.”
“Được. Vậy đến Tiệm Dương sư phụ ăn nhé?”
“Được.”
Hôm nay Vân Tưởng Y ra ngoài có đeo găng tay, nên Hoa Tưởng Dung không cần phải tháo một bên găng tay của mình đưa cho cô ấy, cũng chẳng cần dùng bàn tay còn lại nắm lấy tay cô, rồi cho cả hai vào túi áo mình như mọi khi.
Thế là, bàn tay bỗng trở nên trống trải. Chẳng hiểu vì sao, Hoa Tưởng Dung lại thấy hụt hẫng lạ thường. Cô ngoái đầu nhìn Vân Tưởng Y, thấy tay cô ấy cứ buông thõng xuống, chẳng biết để đâu cho phải. Thế rồi, cô thuận tay nắm lấy bàn tay kia, dịu dàng đan vào tay mình.
“Đi thôi, nhanh lên, không thì sẽ không còn bánh bao ngon đâu.” Vô tư nói vậy, nhưng trong lòng Hoa Tưởng Dung đã tràn đầy một cảm giác ấm áp khó tả.
“Ừm.” Cả hai tay đều đang đeo găng, nên hơi ấm từ đối phương chẳng thể truyền đến tay cô, nhưng hơi ấm trong lòng thì lại cuộn trào.
Nếu, nếu có thể cứ mãi hạnh phúc như thế này, thì tốt biết bao? Thật là một điều quá đỗi xa xỉ, phải không?
…
“Vì sao cậu lại thích Tưởng Dung vậy?”
“Hả? Vì sao lại thích cô ấy ư? Tưởng Y sao lại hỏi vậy?”
“Tớ chỉ tò mò thôi, tò mò không hiểu sao lại có người thích kiểu người như Tưởng Dung.”
“Một cô gái tốt như Tưởng Dung, ai mà chẳng thích?”
“Nhưng hình mẫu lý tưởng của Chị Dương đâu phải kiểu này... Em biết mà...”
Điều gì là đẹp đẽ nhất trên thế gian này? Chính là lòng người... Vậy còn điều gì xấu xa nhất trên thế giới? Nói cho cậu biết nhé, vẫn là lòng người.
Ba năm về trước, Vân Tưởng Y đã làm một chuyện. Một chuyện khiến cô áy náy, hối hận khôn nguôi cho đến tận bây giờ.
“Cô Vân, tạm biệt ạ.” Giọng một bé gái non nớt nghe ngọt lịm như kem bơ. Đôi tay nhỏ mũm mĩm giờ đây đã đeo găng, tươi cười tủm tỉm vẫy chào tạm biệt Vân Tưởng Y.
“Tạm biệt.” Cô vẫy tay đáp lại, rồi quay về phòng nhạc, bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc cá nhân.
“Cô Vân ơi, hôm nay năm tiết học đã kết thúc hết chưa ạ?” Vừa thấy cô ra khỏi phòng nhạc, cô trông cửa đã nhiệt tình chào hỏi.
Vân Tưởng Y nhàn nhạt gật đầu. “Vâng, xong rồi ạ. Em đã ghi vào sổ đầy đủ.”
“Tốt. Giờ cô về luôn sao?”
“Vâng ạ.”
“Vậy trên đường cẩn thận nhé, bên ngoài đang tuyết rơi, đường trơn lắm đấy cô Vân. Cầm ô mà về đi.” Vừa nói, cô ấy đã lấy ra một chiếc ô từ dưới ghế của mình.
“Cháu cảm ơn cô ạ.” Nhận lấy ô, Vân Tưởng Y lễ phép cảm ơn. “Vậy cháu đi đây.” Gật đầu, cô bước ra khỏi cửa.
Cánh cửa vừa mở, luồng không khí lạnh buốt bên ngoài liền ập vào tức thì.
Trời đã tối sầm. Bên ngoài tuyết vẫn rơi, những bông tuyết trắng muốt không lưu lại trên không trung dù chỉ một giây, liền vội vã rơi xuống mặt đất. Vì nhiệt độ mặt đất vẫn còn cao, lúc này trên đường vẫn ướt sũng, chưa kịp có tuyết đọng.