Chương 9

Con đường cao tốc trải dài trước mắt như một dải băng xám vô tận, vắt ngang những sườn núi trập trùng. Xe nhà trườn đi như con cá mập lặng lẽ giữa đại dương, lốp xe lướt qua mặt đường ướt mưa để lại những vệt nước loang lổ.

Ba giữ tay lái chắc chắn, mắt thi thoảng liếc qua gương chiếu hậu. Mẹ ngồi bên cạnh, cầm điện thoại, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt lo lắng. Tôi ngồi sau, tai đeo một bên tai nghe không dây, máy tính bảng mở hàng loạt trang tin tức, nhưng dường như càng đọc, càng rối.

Mạng xã hội như đang nổ tung. Người thì nói dịch bệnh do thí nghiệm rò rỉ từ phòng nghiên cứu sinh học. Kẻ lại khăng khăng đó là một dạng virus đột biến tự nhiên, lây nhanh, nhưng chưa có triệu chứng rõ ràng. Có bài đăng còn bảo người bị bệnh có hành vi hung hãn, mất kiểm soát. Bên dưới là hàng nghìn bình luận tranh cãi kịch liệt, kèm vô số clip chất lượng mờ nhòe, máu me, âm thanh gào thét.

“Tin giả."

Mẹ nói khẽ: “Những thứ thế này chỉ làm người ta thêm hoảng loạn.”

Ba không lên tiếng, chỉ bật radio trong xe. Sóng chập chờn, tiếng phát thanh viên lúc nghe được lúc không:

“Yêu cầu người dân hạn chế di chuyển giữa các tỉnh thành.”

“Bộ y tế chưa xác định được nguồn gốc dịch bệnh.”

“Một số khu vực nội ô thành phố đã tạm phong tỏa.”

Rồi tín hiệu lại lẫn với tiếng rè rè kéo dài.

Tôi rút tai nghe, thì thào: “Không biết ở Vân Lĩnh có sóng không nữa.”

Mẹ im lặng. Một lúc sau mới nói: “Không có cũng tốt. Ít nhất sẽ yên ổn hơn. Ít nhất không bị nhiễu loạn.”

Câu nói ấy khiến cả ba người đều chìm vào im lặng.

Chiếc xe tiếp tục chạy giữa rừng núi, những hàng cây ven đường lần lượt trôi qua như khung cảnh tua chậm. Màn hình điện thoại mẹ sáng lên, một tin nhắn từ người bạn cũ: “Đã có người bị tấn công ở khu cách ly phía Bắc. Không giống bệnh thường đâu. Cẩn thận.”

Mẹ đọc xong, đưa cho ba. Ông đọc lướt, không nói gì, nhưng khớp ngón tay trắng bệch vì nắm chặt vô lăng. Sau đó ông nói khẽ, như đang tự trấn an:

“Chúng ta đã chuẩn bị hết mức rồi.”

Tôi nhìn ra cửa sổ. Mưa bụi vẫn rơi lác đác, từng giọt trượt dài theo kính xe. Rừng hai bên rậm rạp, u tối, và sâu không thấy đáy. Tôi tự hỏi: Thế giới bên ngoài kia còn bao nhiêu người như mình? Cũng đang chạy trốn? Cũng đang không biết phải tin vào điều gì?

Trong lòng tôi bất giác dấy lên cảm giác bất an, không phải vì nỗi sợ rõ ràng, mà vì chính sự mơ hồ đang siết lấy tất cả.

Trên màn hình, một dòng tin mới lại hiện lên:

“Tổ chức y tế thế giới cảnh báo: Dịch bệnh có dấu hiệu không tuân theo chu kỳ lây lan thông thường.”

Tôi tắt máy.

Ba vẫn lái. Mẹ vẫn trầm ngâm. Tôi vẫn quay. Nhưng từng phút, từng giây, thế giới cũ như đang rạn nứt dưới chân mình.