Chương 8

Con đường nhỏ men theo triền núi đưa xe nhà dần tiến gần về đoạn giao với cao tốc. Trời vẫn âm u, mây xám quấn quanh các đỉnh núi như sắp đổ mưa lần nữa. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi qua một đoạn khúc cua, thì ba chợt đạp thắng.

Bên lề đường, có một nhóm người đang nghỉ chân. Từng người vai vác ba lô, tay xách l*иg chim hoặc gùi tre đầy mật ong đóng chai. Họ ăn mặc đơn giản, nón lá sũng nước, ủng lấm bùn, da sạm nắng gió. Rõ ràng là người vừa từ rừng ra.

Ba hạ kính, lên tiếng hỏi:

“Các anh vừa đi rừng về à?”

Một người đàn ông tuổi trung niên gật đầu, quệt mồ hôi:

“Vừa hạ trại ba ngày trong rừng phía Tây. Tụi tôi đón đường về sớm, vì dưới xuôi loạn lắm rồi.”

Mẹ bước xuống, nhìn giỏ mật ong đầy đặt bên vệ cỏ:

“Bán không? Tôi mua hết.”

Người đàn ông ngạc nhiên một thoáng, nhưng cũng nhanh nhảu:

“Có mười tám chai mật ong rừng, nguyên chất. Còn đây là tổ chim sâu, chim đất. Mấy giỏ thổ sản, măng khô, nấm hương, củ sen núi.”

Chưa để ông nói hết, mẹ gật đầu:

“Lấy hết. Bao nhiêu tôi trả đủ.”

Ba và tôi phụ giúp nhóm người kia chuyển đồ lên xe. Vừa sắp xếp, ba vừa hỏi nhỏ:

“Có gì bất thường trong rừng không?”

Người đàn ông liếc nhanh về hai người bạn đi cùng, rồi hạ giọng:

“Thấy lạ lắm. Mấy đêm liền, rừng yên như tờ. Không có tiếng thú. Cả chim cũng ít. Hôm kia, tụi tôi thấy có người mặc đồ đen len lén đi trong rừng. Không phải kiểm lâm, cũng không phải dân địa phương.”

Một người khác chen vào, thở mạnh:

“Còn có ánh đèn lạ giữa khe núi. Như có ai đốt lửa nhưng không thấy khói. Rồi sáng sớm, phát hiện mấy con chuột rừng chết cứng, mắt đυ.c như sữa.”

Ba khựng lại một chút, rồi gật đầu cảm ơn. Mẹ vẫn giữ giọng bình thản, nhưng tay thì xiết chặt quai giỏ măng.

Khi nhóm người rừng lên xe máy rời đi, mẹ nói nhỏ:

“Không bình thường.”

Ba gật đầu.

“Không bình thường, nhưng chưa chắc nguy hiểm hơn ở dưới xuôi.”

Tôi vẫn đang quay. Ống kính thu lại toàn cảnh giỏ nấm rừng, chai mật ong sẫm màu, và mấy con chim đất run rẩy trong l*иg tre. Từng món nhỏ, tưởng chừng chẳng đáng gì, lại trở thành vật sống còn nếu ngày mai thế giới sụp đổ.

Mẹ vuốt nhẹ l*иg chim, rồi thở ra một câu:

“Có khi sau này, chính mấy thứ thô sơ này lại cứu sống mình.”

Tôi ngước lên nhìn con đường trước mặt, dài và vắng, nối tiếp bởi đường cao tốc mờ xa. Phía sau là tiếng chim gọi rừng vội vã. Phía trước là núi và những điều chưa biết.

Chuyến đi vẫn tiếp tục, nhưng từng chi tiết nhỏ như đang thì thầm với chúng tôi rằng, chúng tôi đã bước vào thế giới khác rồi.