Chương 7

Con đường nhỏ dẫn vào trấn cuối cùng, trước dãy Vân Lĩnh như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Đèn đường nhấp nháy lờ mờ giữa màn mưa mỏng, cửa hàng hai bên lác đác vài bóng người, và không gian im ắng đến lạ.

Chiếc xe nhà dừng lại bên cạnh một cửa hàng vật tư tổng hợp. Không ai nói với ai một lời, nhưng tất cả đều hiểu, đây có thể là lần mua sắm cuối cùng, trước khi hoàn toàn tách khỏi mạng lưới đô thị, tín hiệu và thế giới.

Mẹ kéo tôi vào cửa hàng đầu tiên, một siêu thị nhỏ còn mở cửa. Dù hàng đã vơi đi nhiều, nhưng bà vẫn nhanh chóng chất đầy hai xe đẩy: Nước đóng chai loại lớn. Đồ ăn đóng hộp, lương khô, cá mòi, xúc xích tiệt trùng. Mì gói, cháo ăn liền, bột sữa, bột dinh dưỡng, bánh quy cao năng lượng. Túi đựng chân không, màng bọc thực phẩm, cồn khô, giấy lau khử trùng. Cả hạt nêm, dầu ăn, muối đường, bột mỳ, gạo hút chân không.

"Phải đủ cho vài tháng. Không chỉ sống, còn phải sống lành mạnh." Mẹ nói, mắt không rời danh sách.

Tôi chạy qua khu y tế, quét thêm thuốc đau bụng, giảm đau, viên lọc nước, băng gạc chống thấm, khẩu trang N95 còn sót lại, túi giữ nhiệt, và mấy hộp điện giải.

Ba thì đi một vòng khác. Khi gặp lại, tay ông xách theo hai cây baton kim loại, ba con dao gấp dài gần hai gang tay, và bốn bình xịt hơi cay, mấy thùng cồn sát khuẩn.

“Mấy thứ này không gϊếŧ được zombie trong phim đâu, nhưng phòng thân với người thì được.” Ông nói nửa đùa nửa thật, nhưng mắt thì không cười.

Tôi cười gượng. Chưa từng nghĩ đến chuyện mang theo nhiều vũ khí như vậy trong một chuyến quay vlog. Nhưng giờ, tôi thấy ba mẹ lo lắng như vậy, mình cũng không dám khinh thường.

Mẹ thì gom thêm lưới đánh cá, bẫy dây, dây dù, lò nướng dã ngoại nhỏ, bạt phủ và mấy cuộn vải dầu lớn. Rồi còn cả một lô dây thừng, dây thép bọc nhựa, và móc khóa chịu lực.

“Tự dựng chòi, kéo mái che, giăng bẫy, dựng lưới chắn, cái gì cũng cần đến.” Mẹ nói.

“Không ai lo cho mình ngoài chính mình.”

Khi tất cả đã xong, đồ chật kín khoang xe. Ba phải ràng thêm mấy thùng hàng lên mui bằng dây chuyên dụng. Trạm xăng sắp đóng cửa, ông tranh thủ đổ đầy bình và mua thêm vài can dự trữ.

Lúc chúng tôi rời khỏi trấn, radio đột ngột phát lên tiếng cảnh báo dồn dập:

“Tình hình đang diễn biến phức tạp. Chính quyền yêu cầu người dân chuẩn bị phương án sinh tồn độc lập trong trường hợp mạng lưới hỗ trợ tạm ngưng hoạt động.”

Mẹ quay sang tôi, ánh mắt không còn là nỗi lo, mà là sự kiên quyết:

“Con quay đi. Quay lại mọi thứ. Sau này, nếu thế giới còn ai để xem, họ sẽ biết những người bình thường đã chuẩn bị thế nào để sống sót.”

Tôi bật máy quay, ngón tay bấm nút trong im lặng. Lần đầu tiên trong đời, tôi ghi lại một vlog mà chẳng cần lời bình. Chuyến đi vẫn tiếp tục. Nhưng từ giờ, chúng tôi không còn là du khách nữa.