Chương 5

Tiếng mưa vẫn rơi rả rích suốt đêm. Khi ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm chiếu qua cửa kính, cả nhà đã lục tục tỉnh dậy, nhưng không ai thật sự ngủ ngon. Tôi vừa mở điện thoại thì thấy hàng loạt tin nhắn tràn đến cùng lúc:

“Dịch bệnh lạ lan rất nhanh!”

“Trung tâm thành phố phong tỏa rồi!”

“Người bệnh trở nên hung hãn, cắn cả người nhà."

Tôi không thể nói chính xác cảm giác lúc ấy là gì, chỉ biết lòng bàn tay lạnh toát, sống lưng ớn lạnh.

Mẹ nghe đến đây thì mặt lập tức biến sắc. Bà bật điện thoại, mở ngay ứng dụng tin tức chính thống. Bản tin phát trực tiếp của Bộ Y tế xác nhận:

“Dịch bệnh không rõ nguồn gốc, có khả năng lây qua tiếp xúc dịch thể, đang lan nhanh tại các khu dân cư đông đúc. Người dân cần hạn chế di chuyển, tích trữ lương thực, thuốc men, và cập nhật thông tin qua kênh chính thức.”

Không ai nói thêm lời nào. Không cần hội ý. Cả nhà cùng hiểu, tình hình rất nghiêm trọng.

Ba là người đầu tiên hành động. Ông lái xe vòng lại khu trung tâm trạm dừng chân, đến siêu thị mini gần đó. Mẹ kéo tôi vào, không còn mua sắm thong thả như hôm trước mà là điên cuồng chất đồ. Thịt hộp, xúc xích, cá khô, đồ đông lạnh...

Mì gói, cháo gói, phở ăn liền, cơm nén...

Rau củ sấy khô, nấm khô, trái cây đóng hộp...

Thuốc cảm, thuốc tiêu hóa, thuốc dạ dày, bông băng, cồn sát trùng, khẩu trang y tế, mặt nạ chống độc...

Nước khoáng, nước suối đóng thùng, sữa tươi, nước điện giải, nước ngọt các loạt,...

Giấy, các loại đồ lót dùng một lần, băng vệ sinh, đồ dùng sinh hoạt,...

Tôi đẩy xe hàng theo sau mẹ, mà cảm giác như cả người run rẩy. Tủ kệ siêu thị dần thưa, vài người khác cũng bắt đầu đổ xô vào gom đồ, nét mặt ai cũng căng thẳng, không còn cười đùa.

Ba sau đó còn đi mua thêm bình xăng dự phòng, dây thừng, bao nilon lớn, pin mặt trời di động và cả vài chiếc máy phát điện cầm tay.

Trong vòng chưa đầy hai tiếng, kho trong xe nhà đã chật kín đến mức không nhét thêm nổi một gói bánh, thậm chí còn để lan ra ngoài khu vực nghỉ ngơi.

Mưa vẫn chưa ngớt, nhưng gia đình tôi không còn chần chừ. Chúng tôi lên xe, lao đi giữa làn sương mù dày đặc hướng về phía Vân Lĩnh.

“Chúng ta không thể quay lại nữa.” Mẹ nói, giọng bình tĩnh một cách lạ lùng.

Ba gật đầu: “Giờ có quay lại cũng chưa chắc vào được thành phố. Họ đã bắt đầu dựng chốt.”

Tôi nhìn về phía trước, con đường dẫn về phía trước ngoằn ngoèo, ẩm ướt, mịt mù. Nhưng ba mẹ tôi vẫn tin tưởng, như tin vào một phản xạ sinh tồn đã khắc sâu trong máu, dịch bệnh không thể dễ dàng lan lên núi. Không khí trên cao sạch hơn, người thưa hơn, nguy cơ thấp hơn.

Có thể họ đúng. Có thể Vân Lĩnh thật sự là nơi trú ẩn cuối cùng. Hoặc có thể cơn ác mộng này còn lâu mới kết thúc.