Tôi không nhớ mưa đã bao lâu rồi, mà trời vẫn không tạnh. Mưa rơi suốt từ chiều đến tận tối, như ai đó xé toang tầng mây và để nước cứ thế tuôn tràn xuống trần gian. Dưới ánh đèn vàng hắt ra từ mái hiên trạm dừng chân, màn mưa như một tấm rèm dày đặc, che khuất mọi thứ bên ngoài. Cả nhà đành quyết định, đêm nay nghỉ lại đây.
Bên trong xe nhà, mẹ dọn lại đồ đạc, nấu nhanh một bữa tối bằng nồi hâm thức ăn mini, cơm trắng, canh súp gói, thêm vài miếng thịt kho và trứng muối. Không sang trọng, nhưng thơm và ấm áp. Ăn xong, mẹ ngồi kiểm hàng như một thói quen, sắp xếp lại đồ khô, dán nhãn từng hộp, đánh dấu hạn dùng.
Ba thì tranh thủ đội áo mưa, mang theo can nhựa ra trạm xăng. Một lúc sau ông quay lại, ướt gần hết nửa người nhưng vẻ mặt rất hài lòng.
“Đổ đầy bình rồi. Lại mua được thêm vài thùng dự trữ. Người ta biết mình đi lên núi nên không hỏi nhiều.” Ông nói, mắt liếc màn mưa vẫn đang trút xuống xối xả ngoài trời.
Tôi ngồi dựng đoạn video quay lúc sáng, còn chưa ghép được đoạn flycam thì điện thoại vang lên tiếng cảnh báo. Bản tin thời sự phát trên nền ứng dụng báo điện tử tự động bật lên.
“Tin khẩn: Bộ Y tế phát đi cảnh báo về một loại dịch bệnh lạ đang lan nhanh tại khu trung tâm thành phố phía Nam. Triệu chứng bao gồm sốt cao, mê sảng, mất kiểm soát hành vi, và có xu hướng tấn công người khác. Người dân được khuyến cáo hạn chế di chuyển, tích trữ lương thực và giữ liên lạc qua các kênh thông tin chính thức.”
Tôi khựng lại. Mẹ ngừng tay, ngẩng lên nhìn tôi.
“Dịch gì mà nghe lạ thế? Sao chưa thấy đưa tin hồi sáng?”
Ba cau mày, mở điện thoại của ông lên xem lại đoạn tin. Đúng là mới phát vài chục phút trước.
Tôi mở các diễn đàn quen thuộc chuyên về sinh tồn, du lịch. Trong vài hội nhóm kín, một số người đã bàn tán từ chiều, có khu cách ly bị phong tỏa gấp, có nơi người bệnh cắn người khác rồi chạy trốn.
Mẹ lặng thinh, nhưng tôi thấy bà bắt đầu kiểm tra lại túi thuốc và bộ dụng cụ y tế. Ba không nói gì, nhưng lặng lẽ lấy đèn pin kiểm tra hệ thống điện và lọc không khí trong xe.
Ngoài trời, sấm rền một tiếng dài. Cả bãi xe vang vọng tiếng gió rít. Bóng đèn ngoài trạm chớp nhá lên một cái rồi tắt ngúm trong giây lát, rồi sáng trở lại, chập chờn như thứ gì đó đang chực chờ đằng sau màn mưa.
Tôi ngồi sát cửa sổ xe, nhìn ra ngoài. Trạm dừng chân giữa núi vốn là nơi an toàn, vậy mà đêm nay, tôi lại có cảm giác như chúng tôi đang ở rìa của một thứ gì đó đang lặng lẽ gặm nhấm thế giới.