Chương 3

Bầu trời ban sáng vẫn còn xanh thẳm, chỉ vài đám mây trắng bồng bềnh trôi qua đầu, vậy mà chưa đầy hai tiếng sau, mây đen đã kéo đến dày đặc như có ai lấy chổi quét mực lên trời.

Xe nhà vẫn bon bon chạy theo con đường dẫn về Vân Lĩnh, nơi mẹ nói là viên ngọc ẩn giữa núi rừng, thì mưa đột ngột đổ xuống, nặng hạt như trút. Mưa miền núi không báo trước, không từ từ như phố thị, mà ập đến đùng đoàng, kèm theo sấm sét đánh rền rĩ trên cao.

Tôi giảm tốc độ, gạt nước hoạt động hết công suất mà vẫn chỉ nhìn được vài mét phía trước. Mẹ ngồi ghế phụ, không giấu được lo lắng:

“Có trạm dừng chân phía trước, ghé vào đó nghỉ chút đi. Trời thế này mà đi tiếp là nguy hiểm lắm!”

Tôi gật đầu. Trên màn hình định vị, một trạm dịch vụ nhỏ hiện lên cách chưa đầy ba cây số. Ba ở băng ghế sau cũng lên tiếng:

“Chờ mưa tạnh rồi đi tiếp. An toàn là trên hết.”

Chúng tôi dừng lại trong bãi xe có mái che của trạm dừng chân. Tiếng mưa gõ liên hồi trên mui xe nghe như trống trận, từng đợt gió quất ngang khiến tấm bảng hiệu gần đó lắc lư liên tục.

Mẹ không ngồi yên được lâu. Sau khi nhìn cơn mưa dầm như không dứt, bà kéo tay tôi:

“Đi, con theo mẹ vào cửa hàng bên cạnh. Tranh thủ mua thêm ít đồ. Trời kiểu này dễ bị kẹt đường lắm.”

Tôi nhìn mẹ chất đầy đồ ăn hôm trước vẫn chưa vơi mấy mà lắc đầu cười khổ, nhưng vẫn bước theo. Mẹ đi một vòng là đầy hai giỏ hàng. Vẫn là các món quen thuộc: mì, cháo ăn liền, phở khô, xúc xích tiệt trùng, thịt hộp, trứng, rau củ đóng túi hút chân không. Lần này còn thêm cả hộp cơm dã chiến, bánh quy protein, than khô, đèn pin mini và pin dự phòng.

“Trời mưa là dễ cúp điện. Mình có xe nhà thì cũng phải dự phòng đủ thứ.”

Mẹ vừa nói vừa chất thêm vài thùng nước uống và sữa: “Hồi trước đi Cao Nguyên, mưa một trận là mắc kẹt cả tuần đấy.”

Ba tôi đi sau cùng, im lặng lấy thẻ thanh toán, chỉ thở dài: “Chắc sắp chất đầy cả kho trong xe mất thôi.”

Chúng tôi ngồi lại trong khu nghỉ của trạm dừng, ăn mì nóng từ máy bán hàng tự động. Ngoài trời, mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng. Tôi lôi máy quay ra, tranh thủ ghi lại vài thước phim về cơn mưa giữa hành trình, lòng thầm nghĩ sẽ ghép đoạn này vào vlog như một chi tiết thú vị.

Tôi quay sang nhìn mẹ đang cẩn thận dán nhãn từng túi hàng để tiện tìm, rồi nhìn ba đang lau khô ống kính flycam bằng khăn mềm.