Chương 2

Chuyến đi lần này, tôi nhường quyền quyết định địa điểm cho mẹ, người từ ngày về hưu bỗng trở nên ham khám phá không kém gì tôi.

Mẹ chọn Vân Lĩnh. Một cái tên nghe đã thấy nhẹ như mây, trong như nước. Đó là vùng núi hoang sơ nằm sâu trong rừng phía Bắc, nơi non xanh nước biếc, thác chảy róc rách qua những phiến đá rêu phong, mây trắng lững lờ quanh triền núi như khói chiều bảng lảng.

“Một nơi đẹp như tranh, lại ít người biết đến. Con mà quay ở đó, view đảm bảo triệu like.” Mẹ nói, ánh mắt lấp lánh như một người dẫn tour lão luyện.

Tôi bật cười. Ba cũng chỉ khẽ lắc đầu, nhưng nhìn ánh mắt ông, tôi biết ông không phản đối. Từ ngày cùng tôi lên đường, họ dường như trẻ lại. Họ không còn là những doanh nhân nghiêm nghị, mà là hai người bạn đồng hành, cùng tôi rong ruổi khắp thế giới.

Chiếc xe nhà rời thành phố vào một sáng sớm tháng Năm, băng qua những cung đường vắng, nơi đồi núi trải dài như nếp áo của đất trời. Tôi gắn GoPro vào đầu xe, ghi lại từng khúc cua, từng đoạn dốc cheo leo. Trong khoang lái, mẹ đang tra bản đồ địa phương, còn ba ngồi chỉnh góc máy bay không người lái chuẩn bị cho cảnh flycam từ đỉnh đèo.

Khi nắng đã lên quá đỉnh đầu, chúng tôi ghé vào một trạm nghỉ chân bên quốc lộ. Mẹ bảo:

“Tranh thủ ghé siêu thị gần đây mua ít đồ. Ở Vân Lĩnh nghe nói chỉ có chợ phiên cuối tuần, không chắc mua được gì đâu.”

Tôi gật đầu, và thế là cả nhà kéo nhau vào siêu thị. Mẹ chọn không chút do dự: thịt gà, thịt bò, cá hồi, mực tươi, tôm sú, rồi cả một khay lớn đầy đồ đông lạnh. Không ít các loại mì gói, cháo ăn liền, phở khô, rau củ sấy, bánh kẹo, nước uống, sữa đóng hộp, thậm chí cả sôcôla và cà phê viên nén. Tôi nhìn mẹ đẩy chiếc xe chở đầy hàng mà cảm giác như đang chuẩn bị cho một kỳ cắm trại kéo dài cả tháng.

“Mẹ mua hơi nhiều rồi đấy?” Tôi nhắc, nửa trêu nửa lo.

“Thừa còn hơn thiếu. Con quên chúng ta từng bị mắc mưa ba ngày trong rừng Tây Bắc à?” Mẹ liếc tôi một cái rồi tiếp tục chất đồ.

Ba không ý kiến, chỉ lặng lẽ mở cốp sau, xếp hết vào kho lạnh mini gắn trong xe. Tôi bật máy quay, quay lại cảnh mẹ chuẩn bị như đang trữ đồ vào thời tận thế, để đưa vào vlog kèm hiệu ứng hài.

Sau bữa tối đơn giản ở quán ăn ven đường, cơm sườn, canh rau rừng và chén chè đậu đen, cả nhà quyết định nghỉ lại tại bãi đậu xe dành cho xe nhà. Đêm đó, chúng tôi ngả lưng trên chiếc giường tầng ấm áp bên trong xe, tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi vi vu ngoài cửa kính.

Tôi thϊếp đi trong tiếng tim đập đều đặn của chuyến phiêu lưu. Không hề hay biết rằng, chính trong những món đồ vừa mua kia, có thứ sẽ cứu cả nhà tôi khỏi tai họa sắp ập đến.