Chương 18

Tạ Cầm Âm kích động đến mức nói năng có phần lộn xộn. Trái lại so với cô thì anh Thi lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

Y lặng lẽ lắng nghe cô nói, thỉnh thoảng mới khẽ "ừ" một tiếng để đáp lại.

Có lẽ vì đã quá lâu không nói chuyện nên giọng anh Thi có chút khàn khàn, mỗi lần y mở miệng thì chỉ có thể bật ra một hai chữ.

Nhưng điều đó cũng không thể dập tắt được sự nhiệt tình của Tạ Cầm Âm. Khó khăn lắm mới gặp được một người có thể trò chuyện, cô chẳng khác nào người 800 năm rồi chưa được nói chuyện với ai.

“Anh Thi, anh biết tên của mình là gì không?”

“May mà anh còn có thể nói chuyện, anh không biết mấy ngày nay tôi sắp nghẹn chết rồi.”

“Sao tự nhiên anh lại có thể nói được vậy?”

“Anh chắc chắn là zombie thông minh nhất! Không thì sao lại học nói nhanh như thế...”

Tạ Cầm Âm nói đến khô cả miệng, anh Thi cũng kịp thời đưa ly nước cho cô.

Tạ Cầm Âm uống một ngụm nước, tâm trạng kích động dần dần bình ổn lại, rồi chợt nhớ ra vẫn còn một việc nghiêm túc chưa giải quyết.

“Anh Thi, quán cần chuẩn bị món mới, anh có biết chỗ nào có cá không?”

Cô hơi do dự mà hỏi.

Ban ngày cô đã đi tìm quanh khu vực gần đây, nhưng quanh phố ẩm thực lại không có con sông nào.

Con gà biến dị và con nhím biến dị trước đó cũng đều là do anh Thi dẫn cô đi tìm.

Anh Thi là zombie bản địa, biết đâu lại biết chỗ có cá thật.

Hiện tại anh Thi đã có thể nói chuyện, việc giao tiếp giữa họ thuận tiện hơn rất nhiều.

Nghe Tạ Cầm Âm hỏi, anh Thi nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu: “Biết... đi... theo... ta...”

Tạ Cầm Âm đi theo anh Thi, vượt qua một ngọn núi, trên đường còn xử lý thêm vài loài thực vật biến dị quấy rối họ, cuối cùng cũng đến được bờ sông.

Nước sông có phần đυ.c ngầu, điều này cũng bình thường thôi. Nước trong thì thường không có cá.

Tạ Cầm Âm đứng bên bờ, có thể cảm nhận rõ từng đợt dao động năng lượng truyền lên từ dưới nước.

Trong sông có cá, nhưng có vẻ tất cả đều đã bị biến dị.

“Anh Thi, anh chờ trên bờ nhé, tôi xuống dưới xem thử.”

Tạ Cầm Âm đứng bên bờ, có thể cảm nhận được dưới mặt nước thỉnh thoảng truyền đến từng đợt dao động năng lượng.

Trong sông có cá, nhưng dường như tất cả đều đã bị biến dị.

“Anh Thi, anh chờ trên bờ nhé, tôi xuống dưới xem thử.”

Tạ Cầm Âm nhảy xuống nước, cô phát hiện tầm nhìn của mình không hề bị cản trở vì nước, hơn nữa, từ sau khi trở thành zombie, cô cũng có thể tự do di chuyển dưới nước.

Tạ Cầm Âm vô cùng kinh ngạc và mừng rỡ, cô trồi lên mặt nước, vẫy tay về phía anh Thi: “Anh Thi, tôi lặn xuống dưới xem thử, anh chờ tôi ở trên này nhé! Nếu lát nữa tôi không lên, nhớ xuống vớt tôi đó.”

Nói xong, Tạ Cầm Âm bắt đầu tìm kiếm bóng dáng của cá.

Đột nhiên, cô cảm giác có một bóng đen lao về phía mình, hàm răng sắc nhọn lóe lên ánh lạnh. Tạ Cầm Âm vội vàng lặn nghiêng người sang bên, tránh được đòn tập kích của con cá lớn.

Tập trung nhìn kỹ lại thì tốt quá rồi, cái đầu của con cá này chẳng thua gì đầu cá mập!

Con cá này thoạt nhìn vô cùng béo tốt, Tạ Cầm Âm liếʍ môi, trong đầu lập tức hiện lên 108 cách chế biến con cá to này.

Có vẻ như con cá cũng cảm nhận được nguy hiểm, nó nhanh chóng vẫy đuôi lao thẳng về phía cô.

“Ục ục... Uỳnh!” Tiếng nước cực kỳ vang dội.

Tạ Cầm Âm giơ tay, đấm một quyền thẳng vào đầu cá, khiến nó bị choáng váng.

[Hệ thống, thu cá vào trại chăn nuôi.]

Sau đó, cô lại thuần thục bắt thêm vài con cá nữa.

Đến cuối cùng, cá trong sông chỉ cần thấy cô quay đầu là đã lập tức bỏ chạy.

Tạ Cầm Âm cảm thấy mình sắp trở thành "sự gặp gỡ đầy đau thương của cá”. Cô không bắt được nữa nên cũng chẳng buồn nấn ná dưới nước thêm.

Hệ thống trại chăn nuôi sẽ tự động phân chia khu vực, các loài động vật khác nhau sẽ chỉ hoạt động trong phạm vi cố định của riêng chúng.

Con gà biến dị và con nhím biến dị vẫn bình an vô sự.

Cá to sau khi được hệ thống thu vào cũng tự động chuyển vào khu vực sông nhỏ trong trại chăn nuôi.

[Hệ thống, trại chăn nuôi sông nhỏ có nuôi được hải sản không?]

[Có thể.]

Tạ Cầm Âm quyết định, sau này nếu có cơ hội nhất định phải ra biển bắt thêm ít hải sản để nuôi trong khu sông nhỏ.

Đúng rồi, hình như gần phố ẩm thực có một khu chợ hải sản thì phải.

Nhìn mấy chục con cá lớn đang bơi trong trại chăn nuôi, Tạ Cầm Âm lập tức quyết định món tiếp theo sẽ là cá luộc cay.

Ban đầu cô định làm cá kho, nhưng cá biến dị có kích thước quá to, bày lên đĩa cũng thấy bất tiện. Vì vậy, Tạ Cầm Âm đổi món cá kho thành cá luộc cay.

“Anh Thi, tôi bắt được cá rồi, lát nữa làm cá luộc cay cho anh ăn nhé!”

Anh Thi nhìn Tạ Cầm Âm nhưng chẳng thấy một con cá nào cả.