Chương 12

Tạ Cầm Âm dừng lại một chút, liếc nhìn anh Thi. Anh Thi nghiêm túc lắng nghe cô nói.

Nghe đến đoạn tuyển người, anh Thi nhe răng cười, rồi chỉ tay vào chính mình.

Tạ Cầm Âm lập tức hiểu ý y.

“Anh muốn làm việc ở quán sao?”

Anh Thi gật đầu.

“Tốt quá rồi! Tôi đang lo không tuyển được người đây, mai anh bắt đầu phụ tôi tiếp khách nhé.”

Cả hai nhanh chóng đạt được thỏa thuận.

Đã là nhân viên trong quán, đương nhiên không thể để anh Thi mãi ở trong sân sau.

Sáng hôm sau khi dọn dẹp khu nhà nhỏ, Tạ Cầm Âm tiện tay thu dọn luôn một căn phòng dưới tầng trệt.

Cô dẫn anh Thi đến khu nhà nhỏ, chỉ vào căn phòng tầng trệt: “Sau này anh sẽ ở đây.”

“Tôi ở ngay trên lầu, có gì cứ lên tìm tôi.”

“Gừ...”

Về lại phòng, Tạ Cầm Âm mở bảng hệ thống ra xem.

Điểm kinh nghiệm kiếm được từ món cơm chiên trứng và việc tiếp khách ban ngày, cộng thêm 500 điểm nhờ bắt được con nhím biến dị, đã giúp cô thăng lên cấp 3.

Tạ Cầm Âm phát hiện trên bảng hệ thống xuất hiện thêm một mục mới: [Nhân viên phục vụ].

Cái này là khi nào xuất hiện vậy?

Vừa rồi cô còn chưa thấy mà.

Chẳng lẽ là do anh Thi vừa trở thành nhân viên của Quán nhỏ Hạnh Phúc?

Tạ Cầm Âm nhấn vào mục [Nhân viên phục vụ], thông tin của anh Thi lập tức hiện ra.

[Họ tên: Anh Thi.

Nghề nghiệp: Zombie / Nhân viên phục vụ.

Dị năng: Tinh thần lực (cấp 2).]

Không ngờ dị năng của anh Thi lại là tinh thần lực, hơn nữa còn đạt đến cấp 2 rồi.

Trước kia Tạ Cầm Âm từng đọc nhiều truyện tận thế, nghe nói những người thức tỉnh dị năng tinh thần lực thường rất thông minh.

Xem ra anh Thi thông minh như vậy, chắc chắn có liên quan đến dị năng của y.

***

Sáng hôm sau, đúng 9 giờ, Tạ Cầm Âm mở cửa Quán nhỏ Hạnh Phúc.

Vừa mở cửa ra, cô suýt chút nữa bị dọa hết hồn bởi đám zombie chen chúc đứng trước cửa.

Sao lại đông zombie thế này?

Tạ Cầm Âm vỗ ngực trấn an bản thân, cố giữ bình tĩnh.

Dù sao thì những zombie này đều là “khách hàng tiềm năng” của cô mà. Cô nở nụ cười niềm nở với họ: “Chào buổi sáng.”

“Gừ...”

“Grào gừ!”

“Gừ gừ...”

Tiếng gầm gừ vang lên râm ran giữa đám zombie.

Tạ Cầm Âm xoa xoa tai, xoay người bước vào trong quán.

Anh Thi đã chờ sẵn bên trong.

Tạ Cầm Âm dặn dò: “Anh Thi, anh ra dọn dẹp khu vực dùng bữa đi, rồi cho khách vào gọi món nhé. Nhớ phải lịch sự với khách đó nha.”

Anh Thi ngoan ngoãn đi sắp xếp lại bàn ghế trong khu dùng bữa.

Hôm nay y mặc một bộ đồ mới, là bộ mà Tạ Cầm Âm cất công đến trung tâm thương mại tìm cho y.

Sắc xanh xám trên mặt y cũng nhạt đi phần nào. Tạ Cầm Âm để ý thấy ngũ quan của y rất thanh tú, chiếc sơ mi màu xanh đậm khoác lên người trông cũng khá bảnh. Lần sau đến trung tâm thương mại, cô sẽ tìm thêm vài bộ nữa cho y.

Tạ Cầm Âm nghe thấy tiếng anh Thi gầm nhẹ về phía đám zombie bên ngoài, chỉ chốc lát sau, bọn chúng lần lượt nối đuôi nhau bước vào quán.

Anh Thi dẫn họ tới quầy gọi món. Hôm nay thực đơn có thêm một món mới: thịt gà xào ớt, phía sau cũng được đánh dấu bằng hai chữ “hắc ám”.

Sau khi gọi món xong, anh Thi đưa các zombie vào khu dùng bữa để chờ thức ăn.

Chỉ trong chốc lát, khu dùng bữa đã chật kín, những zombie còn lại thì xếp hàng dài bên ngoài quán.

Tạ Cầm Âm mở bảng quản lý trang trại hệ thống.

Trứng trong tủ lạnh dùng hết rồi. Hôm qua hệ thống từng nói gà biến dị sẽ đẻ trứng, nên cô định kiểm tra xem trong khu nuôi gà có gì chưa.

Quả nhiên, trong khu vực của gà biến dị đã xuất hiện mấy quả trứng khổng lồ.

“Quả nhiên hệ thống không lừa người, thật sự đẻ trứng rồi!” Tạ Cầm Âm vội vàng gom trứng lại.

[Đương nhiên rồi, hệ thống như tôi sao có thể lừa cô chứ.] Hệ thống kiêu hãnh lên tiếng.

Tạ Cầm Âm chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu cần thiết.

Anh Thi từ cửa sổ chuyển vào một tờ giấy.