Chương 5

Gửi xong, cậu ngả lưng vào ghế, ngửa mặt nhìn trần nhà. Trong đầu tự động hiện lên lịch tuần sau, nơi ba ngày công tác đang chiếm trọn ba ô vuông gọn gàng.

Chỉ là lần này, Lâm Trác biết rất rõ...

Có những thứ, dù ghi trong lịch, cũng không hề nằm trong tầm kiểm soát.

...

Lâm Trác phát hiện ra một sự thật đau lòng vào tối hôm đó.

Chuẩn bị đồ cho chuyến công tác ba ngày, về bản chất, là một bài kiểm tra nhân sinh.

Và cậu... Trượt.

Chiếc vali mở ra trên giường, đồ đạc được phân loại gọn gàng: áo sơ mi xếp theo màu, cà vạt cuộn tròn, laptop để riêng một ngăn chống sốc. Nhìn qua thì hoàn hảo. Chỉ là khi tay cậu dừng lại trước ngăn tủ quần áo, não bộ bắt đầu... Mất kết nối.

Áo ngủ.

Mang hay không mang?

Lâm Trác đứng im ba giây, rồi năm giây, rồi mười giây.

"Chỉ là công tác." Cậu tự nhủ.

"Chỉ là ở chung khách sạn."

"Chỉ là ông chủ."

Ba câu tự an ủi, không câu nào có sức thuyết phục.

Cuối cùng, với tư cách một người trưởng thành có lý trí, Lâm Trác chọn... Mang hai bộ áo ngủ. Một bộ kín đáo đến mức mẹ nhìn cũng thấy yên tâm, và một bộ còn lại...

Cậu nhìn nó rất lâu, rồi nghiêm túc xếp vào vali.

Để phòng trường hợp... Khẩn cấp.

Lâm Trác không định nghĩa "khẩn cấp" là gì. Não cậu từ chối hợp tác.

"Anh cả, anh mang cả nhà theo à?"

Giọng Lâm Duệ vang lên từ cửa phòng. Cậu con trai thứ hai dựa vào khung cửa, tay cầm lon nước, ánh mắt lướt qua chiếc vali phồng lên đầy nghi vấn.

"Đi công tác." Lâm Trác đáp ngắn gọn: "Ba ngày."

"Ồ." Lâm Duệ nhướng mày: "Với ai?"

"... Ông chủ."

Lâm Duệ im lặng đúng một giây. Sau đó, ánh mắt cậu ta sáng lên theo cách khiến Lâm Trác cảm thấy rất không ổn.

"Anh cả." Lâm Duệ chậm rãi nói: "em hỏi thật nhé. Công tác kiểu... Công tác hay công tác kiểu "công tác"?"

"Ra ngoài."

"Ngay."

Lâm Trác dùng ánh mắt chuẩn mực của anh cả để tiễn em trai, rồi đóng cửa lại. Căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng kéo khóa vali.

Cạch.

Một âm thanh rất dứt khoát. Giống như đóng lại lựa chọn quay đầu.

...

Sáng hôm sau, tại sân bay, Lâm Trác xuất hiện với trạng thái hoàn hảo: vest chỉnh tề, mắt tỉnh táo, tinh thần chuyên nghiệp. Nếu bỏ qua việc cậu đã kiểm tra lịch bay ba lần, kiểm tra hộ chiếu hai lần, và kiểm tra... Tâm trạng mình vô số lần.

"Tới rồi?" Ông chủ đứng gần quầy check-in, áo khoác gọn gàng, dáng vẻ nhàn nhã.

"Vâng." Lâm Trác gật đầu: "Mọi thứ đã chuẩn bị xong."

"Cả tâm lý?"

Lâm Trác khựng lại nửa nhịp: "Tôi là thư ký."

Ý là, tôi lúc nào cũng chuẩn bị tâm lý sẵn rồi.