Nhà hàng được chọn có phong cách tối giản, nhạc nhẹ, ánh đèn dịu. Rất phù hợp cho việc nói chuyện nghiêm túc. Cũng rất phù hợp cho việc khiến người ta tự suy diễn quá mức.
Lâm Trác ngồi xuống, lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi. Tư thế hoàn hảo. Cậu thậm chí còn điều chỉnh ghế để khoảng cách vừa đủ lịch sự.
"Cậu căng thẳng quá rồi." Ông chủ liếc nhìn, nhàn nhạt nói.
"Không có." Lâm Trác đáp ngay: "Tôi chỉ đang... Chú ý tư thế."
"Ồ." Ông chủ khẽ cười: "Tôi tưởng cậu đang sợ."
Lâm Trác: "... Tôi không sợ."
Chỉ là hơi muốn bỏ chạy.
Thức ăn được mang lên. Lâm Trác ăn rất chuẩn mực: mỗi miếng vừa phải, không gây tiếng động, không để lộ cảm xúc. Nếu có giải thưởng "nhân viên ăn trưa gương mẫu", cậu chắc chắn đoạt cúp.
"Tuần sau tôi có chuyến công tác." Ông chủ nói, như thể đang bàn chuyện thời tiết: "Ba ngày."
Lâm Trác lập tức mở ghi chú: "Tôi sẽ chuẩn bị lịch trình và..."
"Cậu đi cùng."
Bút stylus dừng lại giữa không trung.
"... Vâng?" Lâm Trác ngẩng lên, rất nghiêm túc, rất lễ phép, và rất... Không tin vào tai mình.
"Đi cùng." Ông chủ lặp lại, giọng chắc chắn: "Cậu quen việc của tôi."
Lâm Trác nuốt miếng thức ăn trong miệng, cảm thấy nó khó trôi hơn bình thường. Đi công tác cùng ông chủ, về mặt công việc thì hoàn toàn hợp lý. Về mặt những chuyện không ghi trong hợp đồng, thì lại vô cùng nguy hiểm.
"Ba ngày?" Cậu xác nhận lại, hy vọng phép màu xảy ra.
"Ừ."
"Ở ngoài tỉnh?"
"Ừ."
"... Chung khách sạn?"
Ông chủ nhướng mày: "Thư ký không ở chung khách sạn thì ở đâu?"
Lâm Trác im lặng.
Hóa ra trên đời này vẫn có những câu hỏi không nên hỏi.
Cậu cúi đầu ăn tiếp, quyết định dùng đồ ăn để né tránh ánh mắt kia. Nhưng đúng lúc đó, ông chủ bỗng nói một câu rất nhẹ:
"Mùi của cậu hôm nay... Ổn đấy."
Đũa trong tay Lâm Trác suýt rơi.
Trong thế giới ABO, đây là một câu nói không hề vô thưởng vô phạt.
"Cảm ơn." Lâm Trác đáp, giọng bình tĩnh đến mức chính cậu cũng thấy giả tạo: "Tôi dùng loại ức chế mới."
"Không tệ." Ông chủ nói, ánh mắt mang ý cười: "Nhưng lần sau không cần gượng thế."
Lâm Trác ngẩng lên, hai người chạm mắt nhau đúng một giây. Chỉ một giây thôi, nhưng đủ để cậu nhận ra mình đã tự bước thêm một bước vào vùng nguy hiểm.
Bữa trưa kết thúc trong trạng thái "ai cũng lịch sự nhưng không ai vô tội".
Trở về công ty, Lâm Trác vừa ngồi xuống bàn làm việc thì điện thoại rung.
Là nhóm chat gia đình.
Là nhóm chat gia đình.
Lâm Duệ: [Anh cả, tối nay anh về ăn cơm không?]
Lâm Nghiên: [Mẹ hỏi đó.]
Lâm Thời: [Anh cả về đi, em để phần bánh cho anh!]
Lâm Trác nhìn màn hình, lòng mềm đi một chút. Ít nhất ở nhà, những mối quan hệ vẫn đơn giản. Không cần lịch. Không cần "thuận tiện".
Cậu gõ: [Anh về muộn.]