Chương 2

Lâm Kha khẽ hừ một tiếng. Cậu không sợ rắc rối, chỉ ghét những thứ nằm ngoài kế hoạch. Và "tên đầu gấu" kia rõ ràng là một biến số rất lớn.

Dưới sàn, Lâm Thời, con trai út đang ngồi bệt, ôm gối, mái tóc hơi rối. Cậu còn nhỏ, còn chưa đến độ tuổi phân hóa, nhưng trong đầu đã có những ý nghĩ khiến cả nhà phải đau đầu.

"Em nói này." Cậu nhóc ngẩng đầu lên, nghiêm túc tuyên bố: "Sau này em sẽ làm vợ của anh hàng xóm."

Cả bàn ăn im lặng một giây.

"Con còn chưa phân hóa, biết "vợ" là gì không?" mẹ Lâm bất lực hỏi.

"Biết chứ." Lâm Thời gật đầu chắc nịch: "Là ở chung, chia đồ ăn, và anh ấy hứa sẽ bảo vệ con."

Lâm Kha suýt sặc nước. Lâm Duệ cười phá lên. Lâm Nghiên che miệng quay đi.

Ngoài cửa sổ, nắng lên cao hơn một chút. Mỗi người trong nhà họ Lâm mang theo một câu chuyện chưa kịp mở đầu, lặng lẽ bước ra thế giới của riêng mình. Không ai biết rằng, từ khoảnh khắc này, những mối quan hệ tưởng chừng vô hại ấy sẽ thay đổi quỹ đạo cuộc đời họ, chậm rãi nhưng không thể tránh khỏi.

...

Nếu hỏi Lâm Trác ghét nhất điều gì trên đời, thì câu trả lời không phải là tăng ca, không phải là cà phê nguội, mà là những thứ xảy ra ngoài kế hoạch.

Mà sáng nay, vừa bước chân vào thang máy công ty, kế hoạch của cậu đã bắt đầu... Rạn nứt.

"Lâm Trác, lát nữa vào phòng tôi một chút."

Giọng ông chủ vang lên phía sau, trầm ổn, lịch sự, nghe qua hoàn toàn giống một câu nhờ vả bình thường. Nhưng Lâm Trác, với tư cách là người đã làm thư ký ba năm, lập tức dịch ngầm trong đầu:

Không phải "một chút".

Không phải "lát nữa".

Và tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.

Cậu gật đầu: "Vâng, thưa tổng giám đốc."

Nụ cười tiêu chuẩn, độ cong khóe môi đúng hai mươi độ. Hoàn hảo.

Bên trong, Lâm Trác âm thầm mở ứng dụng lịch, dời buổi họp nội bộ mười lăm phút, dời giờ gửi email sang mười giờ mười, rồi thở ra một hơi rất nhẹ. Mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Ít nhất là trên màn hình.

Chỉ có một thứ không nằm trong lịch.

Chiếc điện thoại trong túi quần rung lên lần nữa.

Lâm Trác không cần nhìn cũng biết là ai. Số đó có một năng lực kỳ lạ: chỉ cần rung lên thôi cũng đủ phá vỡ nhịp tim đều đặn của cậu.

Cậu giả vờ không cảm nhận được, bước nhanh về bàn làm việc, đặt cặp xuống, bật máy tính, chỉnh lại tập hồ sơ trên bàn sao cho các cạnh thẳng hàng. Rồi, như một người trưởng thành có trách nhiệm với cuộc đời mình, cậu... Liếc mắt nhìn điện thoại.