Nhà họ Lâm có năm cậu con trai, xếp hàng từ lớn đến bé như năm nốt nhạc, mỗi đứa một tông giọng, ghép lại thì thành một bản hòa âm ồn ào nhưng quen thuộc. Buổi sáng hôm đó, nắng còn chưa kịp leo qua mái hiên, trong nhà đã vang lên đủ loại âm thanh: Tiếng mở khóa cặp, tiếng thìa va vào bát, tiếng dép lê kéo trên nền gạch, và cả một tiếng thở dài rất khẽ nhưng đầy kiềm chế.
Lâm Trác, cậu con trai cả chỉnh lại cà vạt trước gương thêm lần nữa. Áo sơ mi phẳng phiu, nếp gấp thẳng thớm đến mức không cho phép sai lệch dù chỉ một milimét. Cậu là thư ký của một công ty tư nhân đang lên, là kiểu người bước ra khỏi nhà lúc bảy giờ mười lăm mỗi ngày, không sớm không muộn. Thứ duy nhất phá vỡ sự hoàn hảo ấy là chiếc điện thoại rung lên đúng lúc cậu với tay lấy chìa khóa.
Một tin nhắn ngắn, từ số quen thuộc.
Lâm Trác nhìn màn hình thêm hai giây, rồi khóa lại, biểu cảm không đổi. Nhưng nếu ai đó đủ tinh ý, sẽ thấy bàn tay cậu hơi siết chặt. Cậu không nói gì, chỉ cúi đầu chào mẹ rồi ra cửa, bóng lưng thẳng tắp như một đường kẻ.
"Anh cả lúc nào cũng bận." Lâm Duệ, cậu con trai thứ hai ngậm bánh mì, nói với theo, giọng lười biếng.
"Em lo chuyện của em đi." Lâm Trác đáp, không quay đầu.
Lâm Duệ nhún vai. Cậu bỏ học từ năm lớp mười một, đi làm sớm hơn người ta vài năm, quen với việc đêm ngày đảo lộn. Ban ngày ngủ bù, buổi tối học bổ túc, ban đêm làm thêm. Cậu không thích nghĩ nhiều, nhưng dạo gần đây, mỗi tối đến lớp ban đêm, tim cậu lại đập nhanh hơn bình thường một nhịp, nhất là khi người thầy trẻ đứng trên bục giảng quay lại, cười với cả lớp.
"Cảm nắng thôi mà." Lâm Duệ tự nhủ, cắn thêm một miếng bánh, như thể có thể nuốt trôi cả suy nghĩ đó.
Ở góc bàn, Lâm Nghiên, con trai thứ ba đang lắc ly cà phê đá, mắt lơ đãng. Cậu làm thêm ở một quán cà phê nhỏ gần trường đại học, nơi ngày nào cũng có đủ loại khách. Nhưng gần đây, có một vị khách khiến cậu nhớ mãi: Gọi đồ cầu kỳ, góp ý không ngừng, ánh mắt sắc như đang soi từng hạt đường trong cốc.
"Khó tính quá mức cần thiết." Lâm Nghiên lẩm bẩm, nhưng không hiểu sao, mỗi lần thấy người đó đẩy cửa bước vào, cậu lại đứng thẳng lưng hơn một chút.
"Anh ba, anh lại lẩm bẩm gì đấy?" Lâm Kha hỏi.
Lâm Kha, con trai thứ tư là lớp trưởng, cậu là học sinh gương mẫu điển hình. Cặp sách của cậu lúc nào cũng gọn gàng, bảng kế hoạch học tập dán đầy tường. Chỉ có một chuyện khiến cậu đau đầu: sáng nay, giáo viên chủ nhiệm sẽ chính thức phân công cậu kèm cặp một bạn học nổi tiếng "đầu gấu".
"Không có gì." Lâm Nghiên cười, xoa đầu em.