Gương mặt đẹp trai của Phó Hoa Sinh bị vẻ lưu manh làm giảm hẳn khí chất: "Anh hai à, khẩu vị anh nặng đấy! Vị thành niên cũng không tha? Dù là con nhỏ nhà họ Tống, thì năm nay cũng hai mươi tuổi rồi mà!"
Phó Thần Thương chẳng buồn giải thích: "Chỗ này không tiện nói chuyện."
"Về chỗ em nhé?"
Phó Thần Thương lấy áo khoác, coi như đồng ý.
"An Cửu!"
Tống An Cửu nghe Phó Thần Thương gọi, thò đầu ra khỏi phòng.
"Anh có việc phải ra ngoài, em ở nhà một mình..."
"Không sao đâu!" Tống An Cửu vội vàng đáp.
"Làm cho xong mấy bài tập đó, anh về kiểm tra."
"Biết rồi mà." Tống An Cửu tiu nghỉu rụt đầu lại.
Phó Hoa Sinh kinh hãi: "An Cửu? Là cái Tống..."
"Ra ngoài nói." Phó Thần ThươngPhó Cảnh Hy lạnh giọng cắt ngang.
-
Hai người đến một quán bar dưới tên Phó Hoa Sinh.
Vừa bước vào phòng riêng, Phó Hoa Sinh đã bực bội đuổi tên quản lý niềm nở ra ngoài, dặn không cho ai làm phiền, rồi tức tối hỏi thẳng: "Anh hai, rốt cuộc là anh muốn gì đây?"
Phó Thần Thương thản nhiên như không, ném ra quả bom tạ: "Anh muốn chiếc ghế tổng giám đốc tập đoàn SK."
Phó Hoa Sinh cười vì quá tức: "Anh hai, anh đang đùa em đấy à?"
Phó Thần Thương đáp lại: "Cậu nghĩ sao?"
Phó Hoa Sinh cười khẩy: "Anh tưởng con nhỏ đó dễ dắt mũi lắm à?"
Phó Thần Thương đáp: "Nửa tháng trước, anh và cô ấy đã đăng ký kết hôn rồi."
Phó Hoa Sinh cứng họng không nói nên lời, mặt tối sầm lại: "Vậy là anh thật sự muốn tranh với em?"
Phó Thần Thương dửng dưng nói: "Anh chỉ lấy lại thứ vốn thuộc về mình."
Phó Hoa Sinh nghiến răng: "Anh vẫn trách em chuyện lần trước không giúp anh?"
Ánh mắt Phó Thần Thương lập tức tối sầm, giọng lạnh đến thấu xương: "Người không vì mình, trời tru đất diệt. Dù là anh em ruột, cũng vậy thôi."
Phó Hoa Sinh đập bàn: "Được, em chịu. Nhưng em muốn cạnh tranh công bằng với anh. Hà tất phải dùng chiêu bỉ ổi như thế! Anh hai, em thật sự khinh anh đấy!"
Phó Thần Thương không mấy bận tâm, nhếch mép cười khinh: "Vậy sao? Bỉ ổi? Cưới một đứa con gái trời đánh, trong vòng một năm phải đào tạo nó thi đậu đại học A bằng chính năng lực, còn phải tốt nghiệp thuận lợi, năm năm không được ly hôn, nếu không thì tay trắng. Cậu thấy là bỉ ổi, hay là cậu không dám cược?"
Lời nói đâm trúng tim đen, mặt Phó Hoa Sinh lập tức đen như đít nồi. Đúng, anh ta thừa nhận, ván cược này quá lớn, anh ta không dám chơi. Với anh ta, năm năm là khoảng thời gian quý báu, thà dùng nó để làm chuyện khác còn hơn đặt cược vào một con nhỏ không biết trời cao đất dày.
Vì vậy, cho dù ông cụ lúc đó đưa ra điều kiện hấp dẫn với 20% cổ phần SK anh ta cũng không dám gật đầu. Sau khi điều tra kỹ về Tống An Cửu anh ta lại càng không muốn dính vào.