Chương 5.1: Mì xào trứng gà

Bảo Triệu Liên trông chừng "mì đã rửa", Ôn Minh Đường quay về phòng một chuyến, đem mười quả trứng gà, một mớ rau xanh và củ hành tây mua ở chợ lúc nãy mang ra.

Hai quả trứng gà được đập vào bát đánh tan, rau xanh nhặt bỏ rễ, hành tây thái sợi.

Dầu, muối, tương, đường là những thứ mà nhà bình thường nào cũng có, huống chi là bếp của một quán ăn.

Mọi thứ đã sẵn sàng, Ôn Minh Đường múc một muỗng dầu ăn cho vào chảo, đợi dầu nóng già liền lập tức đổ hai quả trứng đã đánh tan vào.

Mùi trứng chiên thơm lừng lập tức bốc lên. Triệu Liên nhìn món trứng chiên còn chưa kịp có phản ứng gì, đã nghe tiếng xẻng và chảo sắt va vào nhau lanh lảnh mấy tiếng. Đĩa trứng chiên vàng ươm đã được Ôn Minh Đường múc ra, đặt sang một bên. Ngay sau đó, lại một muỗng dầu ăn được cho vào chảo, đổ rau xanh và hành tây vào.

Hành tây gặp dầu nóng, mùi thơm lập tức lan tỏa. Triệu Liên, người vốn dĩ vừa thấy hành tây đã chạy ra tận cửa, lúc này lại không nhịn được mà chạy ngược vào.

Những món ăn của người Hồ, cô bé đã từng thấy ở chợ bán la ngựa, củ này gọi là hành tây cô bé cũng biết. Có một lần, lúc đi chợ cùng bà Lưu, cô bé thấy người Hồ ăn bánh bao với hành tây sống. Có người qua đường tò mò bèn tiến lại xin thử, người Hồ kia cũng hào phóng, ai xin cũng cho. Với tính ham của rẻ của bà Lưu, dĩ nhiên cũng sấn vào xin một miếng. Kết quả... hành tây sống cay nồng suýt nữa thì khiến hai mẹ con sặc chết. Tệ hơn nữa là bà Lưu còn dùng tay vừa cầm hành tây dụi mắt, khiến cho cả buổi chiều hôm đó nước mắt cứ chảy ròng ròng.

Kể từ đó, Triệu Liên cứ thấy hành tây là tránh xa. Nhưng cô bé không ngờ thứ này khi xào lên lại có mùi thơm bá đạo đến vậy.

Triệu Liên không nhịn được, chỉ cảm thấy nước miếng cứ không ngừng tứa ra, mắt dán chặt vào chiếc chảo trong tay Ôn Minh Đường, không nỡ rời đi.

Sau khi xào sơ rau xanh và hành tây, "mì đã rửa" và trứng chiên được Ôn Minh Đường cùng lúc đổ vào chảo, thêm tương, đường, muối rồi đảo đều lên.

Triệu Liên chỉ thấy tay Ôn Minh Đường đảo mì vừa nhanh vừa điệu nghệ, không chậm hơn lúc thái rau nửa phần.

Mùi hành tây vốn đã bá đạo, nay gặp mùi nước tương lại càng khiến con giun trong bụng người ta cũng phải cồn cào.

Triệu Liên hít hà từng ngụm mùi thơm của món mì xào. Ở trong quán ăn của nhà mình bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên cô bé ngửi thấy một mùi thơm đến thế.

Đợi mì xào ra khỏi chảo, Ôn Minh Đường đổ mì vào hai chiếc đĩa mà Triệu Liên đã mang tới.

Mì vừa được đổ ra đĩa, Triệu Liên đã vội vàng bưng lên gắp một đũa mì nhét vào miệng.

Ôn Minh Đường thấy vậy vội kêu lên: "Cẩn thận nóng!"

Chỉ tiếc là lời nói tuy nhanh nhưng vẫn chậm một bước.

Triệu Liên bị bỏng đầu lưỡi, rưng rưng nước mắt nhìn Ôn Minh Đường, nhưng lại không nỡ nhả miếng mì trong miệng ra, vừa nhai vừa nói không rõ chữ: "Ngon... ngon quá!"

Thấy bộ dạng này của cô bé, Ôn Minh Đường cười lắc đầu: "Ngon thì ăn nhiều một chút! Cứ từ từ mà ăn, không đủ thì ta vẫn còn đây!"

Lời vừa dứt, bên ngoài đã có một giọng nói chói tai vang lên: "Từ từ ăn cái gì? Ăn thịt của tao à?"

Cùng với giọng nói đó, bà Lưu kéo dài khuôn mặt mướp đắng, hùng hổ xông vào bếp: "Thịt trong tủ là để cho khách ăn, đâu phải cho mày ăn? Cái đồ ăn vạ nhà mày thật sự coi đây là nhà mình rồi chắc? Đến thịt mà cũng dám lấy à?"

Chết tiệt! Bát thịt heo to đã chuẩn bị sẵn trong tủ tốn của bà ta không ít tiền đâu! Ngày thường chỉ trông vào bát thịt đó để đổi bữa, con nha đầu chết tiệt này dám động vào thịt của bà ta, đúng là làm phản mà!

Triệu Liên vừa cho một miếng mì xào to vào miệng, chưa kịp mở lời đã phải kêu lên "ư ư" hai tiếng.

Tiếc là Lưu thị và Triệu Liên tuy là mẹ con nhưng rõ ràng chẳng hề tâm linh tương thông.

Không hiểu con gái mình đang "ư ư" cái gì, bà Lưu đẩy Triệu Liên sang một bên, tiến lên một bước chắn trước mặt Ôn Minh Đường.

Bà ta hai tay chống nạnh, cười lạnh với Ôn Minh Đường: "Ai cho phép mày tự tiện dùng thịt của tao?"

Ôn Minh Đường mỉm cười, bưng đĩa mì xào lên, đưa đến trước mặt bà Lưu rồi dùng đũa gẩy gẩy vài cái.

Mùi thơm vốn đã bá đạo của món mì xào từ đó càng xộc thẳng vào mũi bà ta. Dù đang vừa tức giận vừa xót mấy miếng thịt của mình, bản năng cơ thể vẫn bị mùi thơm của mì xào hấp dẫn. Bà Lưu nuốt nước miếng ừng ực, đôi mắt ti hí trợn trừng nhìn chằm chằm vào đĩa mì trước mặt không rời.

Ôn Minh Đường gắp một đũa mì lên, đưa lại gần miệng bà Lưu, khoảng cách chỉ còn đúng một cái há miệng.

Bà Lưu trợn mắt: Làm cái gì vậy? Tưởng một đĩa đồ ăn là mua chuộc được bà ta chắc? Nằm mơ...

Thế nhưng, đôi đũa kia chỉ là một động tác giả. Sau khi ghé sát vào miệng bà Lưu, nó nhanh chóng rời đi, đưa thẳng vào một cái miệng khác.

Ôn Minh Đường cho miếng mì vào miệng mình rồi mỉm cười nói với bà ta: "A thẩm thấy chưa ạ? Bên trong không có thịt đâu!"

Triệu Liên bị mẹ đẩy sang một bên lúc này cũng đã nuốt xong miếng mì trong miệng, vội nói: "Mẹ, Ôn tỷ tỷ không dùng thịt của mẹ đâu!"

Đĩa mì xào ở gần như vậy, bà Lưu tự nhiên thấy rõ bên trong có thịt hay không.

Sau động tác giả vừa rồi, bà ta lại nuốt nước miếng một cái, mặt mày xanh mét nói: "Mày thì hiểu cái gì? Trứng gà không cần tiền à?"

Triệu Liên đáp: "Là trứng gà của Ôn tỷ tỷ tự mang đến ạ!" Dứt lời, cô bé chỉ tay vào mấy quả trứng gà được gói trong giấy dầu đặt trên bệ bếp.

Ánh mắt bà Lưu dừng lại trên mấy quả trứng gà to tròn một lúc, rồi lại cười lạnh: "Rau cải, hành tây trong đó..."