Chương 4: Mì xào trứng gà

Con phố này tuy hơi hẻo lánh, nhưng các quán ăn khác trên đường cứ đến giờ cơm là lại đông khách, chỉ có quán Triệu Ký ngày càng vắng. Nấu ăn dở cũng là một cái gai trong lòng bà Lưu. Bây giờ, nghe Triệu Liên chê đồ ăn khó ăn, lại nghĩ đến việc hôm nay con bé mấy lần bênh vực Ôn Minh Đường, cơn tức trong lòng bà ta bùng lên.

"Bốp!" một tiếng, bà ta đập đũa xuống bàn, mắng: "Không ăn được thì đừng ăn! Cút ra sau đó mà ăn mì rửa tro bếp với con Ôn tỷ tỷ tốt của mày đi!"

Nhịn một bữa cũng chẳng chết đói được! Bà Lưu muốn cho Triệu Liên một bài học, để cho nó biết ai mới là người một nhà, ai là người ngoài!

Bị bà Lưu mắng một trận, Triệu Liên hậm hực buông đũa, sờ túi tiền trong tay áo rồi đi vào bếp. Cùng lắm thì nàng và Ôn tỷ tỷ ra ngoài mua mỗi người một cái bánh bột ngô ăn tạm cũng xong. Hai cô gái ăn uống chẳng đáng là bao, một cái bánh là đủ no rồi.

Đợi Triệu Liên đi rồi, bà Lưu mới liếc sang Triệu Đại Lang đang cắm đầu gẩy cơm: "Ông xem đi! Ông xem đi!" Bà ta chỉ thẳng vào mũi Triệu Đại Lang mà mắng: "Tôi đã nói con em gái làm tư thiện trong cung của ông không phải dạng vừa rồi mà, bây giờ có phải đã bị tôi nói trúng rồi không?"

"Nó phải sang năm mới được ra cung, vậy mà năm nay đã cho cái đứa hậu duệ của tội thần họ Ôn kia đến nhà chúng ta ăn chực rồi!" Bà Lưu tức đến mức giơ tay tát cho Triệu Đại Lang một cái.

Triệu Đại Lang ôm lấy bên má vừa ăn tát, lúng túng nói: "Chắc là không đâu! Em gái tôi lần trước có nói, Ôn tiểu nương tử chỉ ở vài ngày rồi đi thôi."

"Đi? Một đứa hậu duệ tội thần như nó thì đi đâu được? Đi xuống dưới tìm mấy người họ hàng của nó à?" Bà Lưu cười lạnh, mắng Triệu Đại Lang đang ôm mặt: "Ông nhìn cái con nha đầu họ Ôn không biết xấu hổ kia đi, cái vẻ cười tủm tỉm đó không phải giống y như con em gái có giọng điệu âm dương quái gở của ông sao? Vừa rồi tôi mượn cớ mắng con A Mao để mắng nó là đồ ăn vạ, mà nó chẳng có chút phản ứng nào. Mặt dày đến thế là cùng, làm sao mà không ở lì lại đây cho được?"

Việc ở lì lại đã khiến bà Lưu khó chịu, nhưng điều càng không thể chấp nhận hơn chính là: "Con em gái làm tư thiện của ông sang năm sẽ xuất cung, đến lúc đó, chủ của cái quán ăn Triệu Ký này là tôi hay là nó?"

Triệu Đại Lang ôm bên má sưng vù, im lặng một lúc rồi nói: "Nhưng... nhưng khế đất của quán này là của nó, quán ăn cũng là của nó. Dù nó có ra cung thật thì dù sao cũng là em gái tôi, sẽ không quá khó xử với vợ chồng mình đâu. Đến lúc đó bà nhường nó một chút..."

"Bắt tôi nhường nó à? Nằm mơ!" Bà Lưu hét lên, giơ tay tát thêm một cái nữa vào mặt Triệu Đại Lang, chỉ vào mũi hắn mắng: "Tôi nói cho ông biết, bảo tôi, Lưu Tố Nga này, phải nhìn sắc mặt người khác mà sống ấy à, ông đừng có mà mơ!"

"Trước khi nó ra cung, nếu ông không lấy được khế đất và cửa hàng về tay, chúng ta liền hòa ly!" Bà ta gào lên.

Một câu "hòa ly" dọa Triệu Đại Lang sợ đến trắng mặt, vội vàng khổ sở nói: "Nhưng tôi không có cách nào cả, khế đất kia..."

"Cho nên, phải nghe tôi, phải nghĩ cách!" Bà Lưu lười nghe Triệu Đại Lang nói nhảm, ngắt lời hắn, đảo mắt một vòng rồi chỉ tay về phía nhà bếp: "Trước hết cứ ra tay từ con nha đầu lừa đảo kia. Nếu nó mà xảy ra chuyện gì, con em gái của ông với tư cách là người tiến cử cũng không thoát khỏi liên can. Đến lúc đó, dựa vào điểm yếu này, đợi em gái ông vừa ra cung, liền đem nó bán... à không, gả đi là có thể kiếm được một khoản tiền sính lễ. Gái đã có chồng thì tòng phu, cái khế đất này chẳng phải sẽ thành của chúng ta sao?"

Nghe vợ mình tính kế em gái ruột với những toan tính rành rành trong đầu, Triệu Đại Lang lại không nói được câu nào, chỉ cúi đầu "ừ" một tiếng.

Cái vẻ bảo gì nghe nấy, mặc người sai khiến này của hắn khiến bà Lưu rất hài lòng. Năm đó, bà ta chính là nhắm trúng cái vẻ vô dụng này của Triệu Đại Lang, cộng thêm một người em gái lợi hại, là con gà đẻ trứng vàng. Thông qua Triệu Đại Lang để moi tiền của em gái hắn, chẳng phải dễ dàng hơn nhiều so với việc bà ta phải tự mình ra ngoài kiếm tiền sao?

Đang mải suy tính, một mùi hương đột nhiên xộc vào mũi khiến bà Lưu sững sờ. Nhận ra mùi thơm bay ra từ nhà bếp, bà ta liền biến sắc, nói với Triệu Đại Lang vẫn còn đang ngẩn người: "Ông ở đây trông quán, tôi ra sau xem thế nào!"

Đã bảo con nha đầu họ Ôn này không coi mình là người ngoài mà, trong bếp nhà bà còn cất ít thịt mua với giá đắt, chẳng lẽ nó dám lấy thịt của bà ta ra nấu ăn?

Thế thì gay to! Bà Lưu sa sầm mặt, vội vã đi về phía nhà bếp.

---

Lại nói về Ôn Minh Đường, sau khi được bà Lưu ban cho câu "rửa sạch đi rồi nấu lại mà ăn", nàng bèn đi vào bếp.

Bát mì dính đầy tro bếp quả nhiên đang đặt trên bệ bếp. Nhìn những sợi mì bị cố tình rắc tro lên, Ôn Minh Đường cũng không bận tâm, trực tiếp múc một gáo nước lạnh đổ vào bát rồi khuấy lên.

Triệu Liên bị bà Lưu cấm ăn cơm, vừa bước vào cửa đã thấy cảnh Ôn Minh Đường đang lặng lẽ "rửa mì".

Mặt Triệu Liên lại đỏ bừng, thấy vậy vội chạy đến kéo tay Ôn Minh Đường: "Ôn tỷ tỷ đừng ăn, muội còn mấy đồng xu, chúng ta ra phố mua hai cái bánh bột ngô ăn nhé!"

Ôn Minh Đường lại lắc đầu với cô bé, cười hỏi: "Muội đã ăn mì xào bao giờ chưa?"

Xào rau thì cô bé biết, nhưng mì sợi, thứ vốn chỉ để nấu nước, mà cũng xào được sao?

"Chưa ạ." Triệu Liên nhìn Ôn Minh Đường đang "rửa mì", thành thật lắc đầu: "Cũng chưa từng nghe qua."

"Vậy thì hôm nay muội có lộc ăn rồi." Ôn Minh Đường nháy mắt với cô bé: "Hôm nay sẽ cho muội nếm thử món mì xào."