Sau này Ôn gia gặp nạn, hôn ước đó cũng tự động bị hủy bỏ. Trước ngày Ôn đại nhân bị chém đầu, người nhà họ Diệp đã đích thân đến gặp, mang cho ông một bữa cơm đoạn đầu đài thịnh soạn, đổi lại là lá thư tay hủy bỏ hôn ước do chính ông viết. Có giấy trắng mực đen làm chứng, xem như họ đã hoàn toàn phân rõ ranh giới với Ôn gia.
Thế nhưng, vị tiểu công tử nhà họ Diệp ấy lại năm nào cũng gửi thư cho nàng. Tuy trong thư không hề nhắc đến chuyện hôn sự, nhưng giữa các dòng chữ vẫn có thể thấy được hắn ta còn vương vấn chút tình nghĩa thuở nhỏ. Lá thư gần nhất được gửi vào cuối năm ngoái, nói rằng nghe tin nàng sắp được ra cung, mời nàng đến Kim Lăng ngắm phong cảnh Giang Nam.
Ôn Minh Đường nhìn vào chiếc gương đồng bên cạnh.
Một gương mặt nhỏ cỡ lòng bàn tay hiện ra trong gương. Mái tóc dày đã che đi quá nửa khuôn mặt, cũng giấu đi phần lớn nét thù sắc của thiếu nữ.
Ôn Minh Đường đưa tay vén phần mái dày cộm lên.
Không còn tóc mái che khuất, một gương mặt đẹp đến kinh tâm động phách xuất hiện trong gương. Nàng khẽ chau mày, mỹ nhân trong gương cũng nhíu đôi mày lá liễu, hàng mi khẽ run. Khoảnh khắc nàng ngước mắt lên, để lộ một đôi mắt hoa đào long lanh ngấn nước, mang theo vài phần ẩm ướt. Mỗi cái chớp mắt, ánh nước trong veo lại lay động, quả là một đôi mắt quyến rũ đa tình.
Bên dưới đôi mắt ấy là sống mũi thanh tú và đôi môi đỏ mọng không hề kém cạnh. Tất cả kết hợp với làn da trắng như tuyết và mái tóc đen nhánh bẩm sinh, tạo nên một vẻ đẹp rung động lòng người.
Một dung mạo thế này, nếu để lộ ra hết, một khi đã vào cung thì đừng mong có ngày được ra.
Ôn Minh Đường buông phần mái dày xuống, cụp mắt. Đây là dáng vẻ thường ngày của nàng ở Thượng Thực Cung.
Dung mạo tú mỹ, nhưng... những mỹ nhân như vậy trong cung không hề thiếu, cũng không tính là quá nổi bật.
Ôn Minh Đường không nhìn mình trong gương nữa, nàng quay người lại và bắt đầu thu dọn hành lý một cách nghiêm túc.
Ngay khoảnh khắc tiếng trống báo sáng trong cung vang lên, Ôn Minh Đường đeo ba tay nải đã gói kỹ lên lưng rồi đẩy cửa phòng bước ra.
Năm năm! Từ lúc tiên đế đột ngột băng hà cho đến khi tân đế đăng cơ, cuối cùng nàng cũng có thể rời khỏi nơi này!
---
Dòng người xếp hàng dài dằng dặc, kéo từ Thông Minh Môn đến tận Dịch Đình.
Ôn Minh Đường đứng ở cuối hàng, lười nhác ngáp một cái.
Một nữ quan mặc áo ngắn và quần gọn gàng màu xanh ánh trăng, tóc búi trễ, đang dẫn theo hai cung nữ đi ngang qua. Vừa liếc mắt, bà đã trông thấy Ôn Minh Đường đang ngáp ngắn ngáp dài.
Bà dừng bước, dặn dò cung nữ bên cạnh vài câu rồi đi thẳng về phía Ôn Minh Đường.
"Dậy muộn à?"
Nghe thấy giọng nói đầy uy nghiêm quen thuộc sau lưng, Ôn Minh Đường quay lại, đối diện với một nữ quan có dung mạo thanh tú nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm nghị. Nàng khom người thi lễ: "Triệu tư thiện."
Triệu Tư Thiện khẽ "ừm" một tiếng, ngước mắt nhìn dòng người dài dằng dặc phía trước rồi quay sang Ôn Minh Đường: "Cứ chờ đến lượt cô ra khỏi cung thì có khi đã quá giờ Ngọ sang giờ Mùi rồi. Đến nhà huynh trưởng của ta còn kịp bữa trưa không đấy?"
Ôn Minh Đường đáp tỉnh bơ: "Thế thì không đến nhà huynh trưởng của tư thiện ăn trưa nữa, ăn bữa tối cũng được ạ." Nói đến đây, nàng dừng lại một chút, xoa xoa mũi rồi cười: "Biết đâu phu nhân của huynh trưởng tư thiện thấy ta bớt được một bữa ăn chực, lại thức thời như vậy, bữa tối sẽ thêm cho ta món mặn thì sao!"
Triệu Tư Thiện liếc cô gái đang cười tủm tỉm, thẳng thừng dập tắt ảo tưởng của nàng: "Cô nghĩ hay thật đấy! Tính nết chị dâu ta mà ta còn không biết ư? Muốn chị ta thêm cho cô món mặn, chi bằng cô cắt thịt của hai vợ chồng họ còn nhanh hơn!"
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Ôn Minh Đường càng tươi hơn: "Thế thì thôi vậy! Dù gì ta cũng ở trong cung bao nhiêu năm, chút tiền để ra ngoài thành tìm một quán trọ ở vài ngày vẫn có!"
Thấy Ôn Minh Đường không định đến ở nhờ nhà huynh trưởng mình, Triệu Tư Thiện lại hừ một tiếng: "Nói vớ vẩn gì đấy? Cô không đến nhà huynh trưởng ta ở vài ngày, làm sao ta biết được tình hình thực sự trong nhà? Không chuẩn bị sớm, lỡ đến lúc ta ra cung năm sau, lại để người ta đuổi ta ra khỏi chính quán ăn mà ta bỏ tiền ra mua à?"
Triệu Tư Thiện nhập cung từ mười lăm năm trước, khi đó tiên đế vẫn còn tại vị nhưng cũng đã ngoài bốn mươi. Bà khi ấy chỉ là một thiếu nữ tuổi mười sáu trăng tròn.
Hoàng đế đã lớn tuổi như vậy, bất cứ gia đình thường dân nào biết thương con gái đều sẽ không đưa con vào cung. Xét cho cùng, con gái nhà thường dân vào cung chỉ để làm cung nhân hầu hạ người khác, đâu giống con gái nhà quan to quyền thế vào cung để làm nương nương. Lỡ mà lọt vào mắt xanh của lão hoàng đế... thì thật tình, tuổi của hoàng đế khi đó đủ để làm cha của Triệu Tư Thiện rồi. Con gái nhà lành, nếu không phải hạng tham quyền tiếc thế, ai mà muốn được lão hoàng đế để mắt tới?
Vào cung chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì, nhưng Triệu Tư Thiện khi đó không thể không vào. Lý do cũng đơn giản, nhà bà nghèo đến mức không có gì ăn. Huynh trưởng của bà lại là người chẳng làm nên tích sự gì, thấy hai huynh muội sắp không sống nổi nữa, bà đành bất đắc dĩ vào cung.
So với người huynh trưởng vô dụng, Triệu Tư Thiện tuy là phận nữ nhi lại tài giỏi hơn nhiều. Bà không hề có ý định trèo cao bằng cách dựa vào lão hoàng đế, mà đã nghiến răng dựa vào bản lĩnh của chính mình để giành được một vị trí tư thiện trong Thượng Thực Cung. Không những không bị người khác chà đạp, ngược lại còn tự mình vươn lên, đủ thấy bà lợi hại đến mức nào.
Quý nhân trong cung ban thưởng rất hào phóng. Triệu Tư Thiện có tiền, dĩ nhiên không quên người huynh trưởng của mình. Mà ông ta thì cũng chẳng bao giờ quên bà, dù sao người em gái trong cung này chính là cái túi tiền di động!