Ôn Minh Đường thắc mắc lắm. Nhưng nàng vừa dứt lời thì thấy Trương chọn mua và lão Khương liếc nhìn nhau, rồi cả hai đồng loạt trưng ra vẻ mặt "một lời khó nói hết".
Nhìn biểu cảm đó, Ôn Minh Đường càng thêm kinh ngạc: Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Thấy cô gái nhỏ ngơ ngác, lão Khương quay sang hỏi Trương chọn mua: "Nàng không biết à?"
Vô lý! Chuyện này cả thành Trường An ai mà chẳng biết!
Trương chọn mua lườm ông một cái: "Cô ấy tuy không phải người ở quê lên nhưng trước giờ sống kín đáo trong cung, làm sao biết mấy chuyện này được?"
Lão Khương nghe vậy mới vỡ lẽ: "Thảo nào!"
Hèn chi nàng lại bình thản như vậy khi nghe tin phải vào công bếp Đại Lý Tự!
Nói rồi, Trương chọn mua bắt đầu giải thích cho Ôn Minh Đường: "Cuối năm ngoái, có một bảng đánh giá nhân sự các nha môn trong kinh thành bị rò rỉ ra ngoài..."
Lão Khương tiếp lời: "Công bếp nha môn Đại Lý Tự đứng đầu bảng thành tích với kỷ lục... nửa năm thay mười hai đời đầu bếp."
Từ đó, cái tên công bếp Đại Lý Tự nổi như cồn, trở thành cơn ác mộng của mọi đầu bếp trong kinh thành.
Nửa năm thay mười hai người, thành tích này quả thực quá khủng khϊếp... Nghe đến đây, tim Ôn Minh Đường cũng bắt đầu đập thình thịch.
Nhưng những điều khiến nàng rợn tóc gáy vẫn còn ở phía sau.
Trương chọn mua ngừng một chút rồi nói tiếp: "Nghe đồn trong mười hai người đó, có một kẻ là hung thủ gϊếŧ người trốn truy nã nhiều năm. Hắn bị quan viên Đại Lý Tự phát hiện, đích thân bắt giữ và chém đầu chưa đầy một tháng sau đó."
Ôn Minh Đường: "..."
Lão Khương đế thêm: "Còn hai người nữa, vốn vào làm đầu bếp nhưng lại hùa theo tên hung thủ kia, giúp hắn nấu nướng, thậm chí còn tiếp tay gϊếŧ người. Giờ thì cả hai đang bị lưu đày đi đào than đá rồi."
Ôn Minh Đường: "..."
Chưa hết, Trương chọn mua lại bồi thêm: "Năm ngoái, ở Trường An xảy ra vụ án gϊếŧ người liên hoàn chuyên nhắm vào đầu bếp. Tổng cộng có năm người chết thì riêng công bếp Đại Lý Tự đã chiếm tới ba mạng."
Ôn Minh Đường nghe đến đây thì nín lặng. Một lúc lâu sau, nàng mới thốt lên một câu buồn bã: "Nơi này... phong thủy có vẻ hơi dữ nhỉ!"
Mười hai đầu bếp thì một nửa không bị lưu đày cũng bị gϊếŧ...
"Thế còn sáu người còn lại thì sao?" Nàng không nén nổi tò mò, truy hỏi.
"Không biết." Trương chọn mua nhìn nàng, đáp: "Nhưng trong các nha môn ở kinh thành, quan viên Đại Lý Tự nổi tiếng là nhiều việc nhất! Vừa lải nhải vừa hay bới lông tìm vết, thực sự rất khó "hầu hạ"!"
Nói đoạn, Trương chọn mua liếc xéo lão Khương: "Lão Khương! Cái chốn như thế mà ông nỡ lòng nào đẩy Ôn tiểu nương tử vào à?"
Lão Khương sờ mũi, cười gượng: "Ta cũng hết cách rồi mà!" Nói xong, ông vỗ ngực cam đoan: "Yên tâm, ta quen thân với mấy công bếp nha môn trong kinh lắm! Chỗ nào có người nghỉ việc, ta sẽ nghĩ đến Ôn tiểu nương tử đầu tiên. Trước mắt, tiểu nương tử cứ coi như tìm chỗ tá túc tạm thời đã!"
Trương chọn mua lườm ông một cái rồi quay sang Ôn Minh Đường: "Ôn tiểu nương tử thấy thế nào?"
Ôn Minh Đường ngoái nhìn quán ăn Triệu Ký bừa bộn, do dự một lát rồi gật đầu đồng ý: "Công bếp Đại Lý Tự tuy nhân sự biến động hơi... à... thường xuyên một chút, nhưng chắc không phải chỉ có mình tôi là trù nương. Biết đâu ở lâu lại thấy nơi đó cũng không tệ thì sao!"
Thấy nàng hiểu chuyện như vậy, lão Khương phẩy tay, nói ngay: "Vậy Ôn tiểu nương tử đi theo ta luôn nhé..."
"Đi bây giờ luôn ạ?" Ôn Minh Đường ngạc nhiên: “Không cần kiểm tra tay nghề sao?"
Lão Khương liếc nhìn nàng, lắc đầu: "Bếp trưởng phụ trách tuyển người của Đại Lý Tự chính là cái tên tội phạm trốn truy nã ta vừa kể đấy, hắn bị chém đầu lâu rồi nên chắc không ngoi lên kiểm tra cô được đâu. Nếu cô thực sự muốn được hắn kiểm tra... thì chi bằng đốt ít tiền vàng xuống cho hắn..."
Ôn Minh Đường: "..."
"Nếu không phải vì thế thì việc tuyển người cho công bếp Đại Lý Tự đâu đến lượt ta lo!" Lão Khương phẩy tay: “Đi thôi, đi thôi, ta dẫn cô qua đó!"
Ôn Minh Đường không từ chối nữa, quay vào phòng lấy hành lý. Triệu Liên đỏ mặt tiễn nàng ra cửa, ngượng ngùng nói: "Tỷ Ôn, xin lỗi tỷ..."
Ôn Minh Đường cười, đáp: "Không sao, muội đâu có lỗi gì với ta."
Quán ăn Triệu Ký này là của Triệu Tư thiện, có xin lỗi thì phải xin lỗi cô ấy. Tự khắc Triệu Tư thiện sẽ có cách xử lý đám người Triệu Đại Lang. Chuyện xảy ra trong một ngày ở đây, nàng đã kể hết với Trương chọn mua, chắc chắn ông ấy sẽ bẩm báo lại không sót một chữ.
Giấy tờ nhà đất đều đứng tên Triệu Tư thiện, nếu bà Lưu muốn làm càn... thì hai mươi gậy hôm nay mới chỉ là màn dạo đầu thôi! Triệu Tư thiện là nữ quan tôi luyện trong cung cấm, đâu phải dạng vừa.
Tuy nhiên, trước khi đi cũng phải kiếm gì lót dạ đã, trời sắp tối rồi.
Nhắc đến bữa tối, Trương chọn mua tỏ vẻ tiếc nuối: "Món ăn Ôn tiểu nương tử làm ngon thực sự. Vốn tưởng ông sẽ kiểm tra tay nghề cô ấy, ta còn định ké một bữa, ai dè..."
Lão Khương cười ha hả: "Đinh chọn mua có nhắc tới tay nghề của Ôn tiểu nương tử với ta rồi! Nhưng nhìn quán Triệu Ký thế kia thì đừng mơ mượn bếp núc gì nữa. Tương lai còn dài, sau này kiểu gì chẳng có dịp thưởng thức!"
Nói thì nói vậy nhưng trong lòng lão Khương lại chẳng coi trọng lắm. Bản thân ông là bếp trưởng công bếp Quốc Tử Giám, nấu nướng đâu phải hạng xoàng, sơn hào hải vị cũng nếm qua cả rồi. Một tiểu nương tử dù khéo tay đến mấy thì có thể ngon đến mức nào được?
Với ông, việc quan trọng nhất bây giờ là giải quyết xong vụ này cho nhẹ nợ.
Lão Khương dẫn Ôn Minh Đường và Trương chọn mua đến một quán bán bánh chẻo áp chảo nhỏ ở rìa phường Minh Đức để ăn tối.