Chương 12: Bánh chẻo áp chảo

"Ngươi có biết tại sao trù nương trước đó phải nghỉ không?" Nhắc đến chuyện này, lão Khương vẫn còn ấm ức: "Hồi trước bên Đại Lý Tự đẩy cô trù nương họ Chu sang cho bọn ta. Tuy tay nghề bình thường nhưng bọn ta cũng chẳng kén chọn gì. Ai ngờ đâu! Mới dạo trước, có một cậu học trò mười bốn tuổi về nhà nằng nặc đòi cưới cô Chu làm vợ! Người nhà cậu ta nổi trận lôi đình, chạy đến Quốc Tử Giám làm loạn mấy ngày liền!"

Nhớ lại cảnh tượng đó, lão Khương vẫn còn chưa hết bàng hoàng: "Cô Chu kia nhan sắc chỉ ở mức thanh tú mà đã gây chuyện như vậy rồi. Ôn tiểu nương tử đây lại xinh đẹp thế này, dù nấu ăn có ngon đến mấy thì công bếp Quốc Tử Giám cũng không dám nhận đâu!"

Trương chọn mua nghe xong thì cứng họng, chẳng nói được câu nào.

Ôn Minh Đường cũng không ngờ có ngày mình lại bị từ chối việc làm chỉ vì... không đủ xấu, chứ không phải do tay nghề kém.

Ba người đứng nhìn nhau, không khí im lặng bao trùm.

Đúng lúc này, Triệu Liên vén rèm chạy từ nhà sau ra, mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu: "Tỷ Ôn, mẹ muội lại làm loạn rồi! Bà ấy vừa tìm được dải lụa trắng, dọa là... nếu tỷ không đi thì bà ấy sẽ thắt cổ... Muội kéo mãi không được..."

Trương chọn mua và lão Khương nghe mà mắt tròn mắt dẹt.

Ôn Minh Đường vốn đã hứa với Triệu Tư thiện là sẽ kể lại sự tình mấy ngày nay cho Trương chọn mua để ông chuyển lời, nên nhân tiện kể vắn tắt những chuyện xảy ra ở quán ăn Triệu Ký.

Nghe xong, Trương chọn mua tức quá hóa cười: "Bà ta còn giở trò "một khóc hai nháo ba thắt cổ" nữa à? Bà ta lấy đâu ra cái mặt mũi đó chứ, đây là quán do Nguyệt Nhu bỏ tiền mua mà..."

"Nhưng khổ nỗi Triệu Tư thiện không có ở đây! Quan thanh liêm cũng khó phân xử việc nhà, nhất là khi chủ nhân vắng mặt, còn Triệu Đại Lang lại là anh ruột của cô ấy. Có cái danh nghĩa đó thì người ngoài như chúng ta muốn xen vào cũng phiền phức lắm." Lão Khương vuốt cằm nói, rồi liếc nhìn Ôn Minh Đường đang đứng đó, bỗng thấy hơi chột dạ.

Nếu từ chối vì tay nghề kém thì không nói làm gì, đằng này lý do lại là vì người ta... xinh quá. Kể ra thì cũng hơi vô lý thật.

Thấy cô nương này sắp không còn chỗ dung thân, lão Khương ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Thực ra ta biết một chỗ có sẵn này!"

Trương chọn mua không ngờ bà Lưu lại chơi bài cùn đuổi người như vậy. Giờ muốn tìm chỗ tử tế cho Ôn Minh Đường ngay lập tức là không thể, nên nghe lão Khương nói thế, ông vội hỏi: "Chỗ nào?"

Lão Khương xỉa răng, chỉ tay về hướng phường Chu Tước: "Cái công bếp của nha môn Đại Lý Tự, ngay trước Quốc Tử Giám ấy, chỗ đó quanh năm thiếu người!"

Vừa nghe đến đó, sắc mặt Trương chọn mua biến đổi ngay tắp lự, ông gạt đi ngay: "Công bếp nha môn Đại Lý Tự thì không được!"

Lão Khương lườm ông một cái: "Việc ở công bếp nha môn bộ muốn là có ngay đấy à? Ngoài Đại Lý Tự ra thì nhất thời tìm đâu ra chỗ nào đang thiếu người chứ!"

Trương chọn mua liếc nhìn Ôn Minh Đường, vẻ mặt đầy do dự.

Nói thật, nếu có thời gian tìm kiếm thì ông tuyệt đối không để Ôn Minh Đường vào công bếp Đại Lý Tự! Nhưng tình thế trước mắt, cô gái nhỏ này sắp bị đuổi ra đường rồi! Tuy nói ra khách điếm ở tạm cũng được, nhưng nàng thân cô thế cô, sau này còn phải lo liệu cuộc sống lâu dài, tiêu tốn tiền bạc vào việc thuê trọ quả thực không khôn ngoan.

Nhìn Ôn Minh Đường xinh xắn đứng đó, mặt lão Khương cũng hơi ửng đỏ, xấu hổ sờ mũi. Vốn đã nhận lời Trương chọn mua, ông cũng không muốn nuốt lời, nhưng quả thật ông không ngờ cô gái này lại xinh đẹp đến thế!

Sáng nay ông vừa bị Ngu Tế tửu gọi lên giáo huấn một trận. Ngài ấy nói rõ: Tuyển đầu bếp mới, bất kể nam nữ, tuyệt đối không được chọn người đẹp, thậm chí ngũ quan đoan chính cũng không cần.

Lão Khương thấy yêu cầu này quá quắt, buột miệng lầm bầm: "Ngài nói cứ như thể công bếp phải đi tuyển mấy kẻ xấu xí không bằng!"

Ngu Tế tửu đập bàn cái rầm, phán: "Phải tìm người xấu! Không được làm ảnh hưởng đến việc học của đám trò nhỏ! Biết đâu nhìn người nấu bếp xấu xí một chút, chúng nó sẽ bớt thời gian ăn uống lại, dành sức mà dùi mài kinh sử để sớm thoát khỏi cái Quốc Tử Giám này!"

Lý luận của ngài Tế tửu làm lão Khương phục sát đất: Không hổ là người đứng đầu Quốc Tử Giám, suy nghĩ đúng là khác người thường!

Nhưng Ngu Tế tửu đã nói thế thì dù ông có dẫn Ôn Minh Đường về, nàng cũng chẳng qua nổi cửa ải của ngài ấy.

"Hay là để Ôn tiểu nương tử sang công bếp Đại Lý Tự làm tạm một thời gian đi. Trong lúc đó ta sẽ để ý giúp," Lão Khương đề nghị: “đợi khi nào các nha môn khác có chỗ trống thì điều chuyển cô ấy sang."

Thấy Trương chọn mua vẫn còn do dự, lão Khương bồi thêm: "Công bếp Đại Lý Tự tuy vất vả thật nhưng cũng có cái lợi. Chỗ đó quanh năm thiếu người, nghe nói khu nhà ở dành cho đầu bếp còn trống trơn. Ôn tiểu nương tử vào đó sẽ được ở riêng một gian, đỡ phiền phức chuyện ở ghép, biết đâu trong cái rủi lại có cái may!"

Trương chọn mua trầm ngâm suy tính.

Nhân lúc này, Ôn Minh Đường rốt cuộc cũng tìm được cơ hội chen vào, nàng tò mò hỏi: "Tại sao mọi người lại coi công bếp Đại Lý Tự như hang hùm miệng sói vậy?"

Ban nãy thấy ông lão kia cứ lắc đầu quầy quậy khi nhắc đến công bếp Đại Lý Tự, Ôn Minh Đường đã thấy lạ. Giờ nghe lão Khương nói đầu bếp vào đó được phân hẳn một "phòng đơn" bao ăn bao ở, điều kiện tốt như thế mà sao ai nấy đều chê ỏng chê eo?