Bà Lưu tự cho rằng những lời này của mình nói trước mặt mọi người là không có gì sai sót, vừa "thể hiện" được sự rộng lượng của mình, lại vừa ngầm "chỉ ra" thân phận của con nha đầu này – là người do cô út Triệu tư thiện của ta đưa tới, là một đứa không sạch sẽ. Sau này dựa vào cái cớ này, bà ta lại khéo léo điều khiển một phen, để cho láng giềng "cảm thấy" cô út nhà bà ta cũng là hạng không đàng hoàng, đang nhòm ngó quán ăn Triệu Ký này. Đến lúc đó, bà ta và Triệu Đại Lang vin vào cớ cô ấy lớn tuổi chưa chồng mà muốn gả đi, người khác cũng chẳng bắt bẻ được gì.
Đây chính là kế hay mà bà ta đã nghĩ cả đêm mới ra đấy! Bà Lưu đắc ý nghĩ: Bà ta không chỉ muốn đuổi người, mà còn muốn kẻ bị đuổi phải mang theo một thân nước bẩn mà đi!
Toan tính thì hay lắm! Ai ngờ, ngay sau đó, giọng nói của Ôn Minh Đường lại vang lên.
"Đã là vật trị giá trăm lạng thì sao có thể không so đo được ạ?" Thiếu nữ nói năng đanh thép: "Báo quan! Nhất định phải báo quan!"
Bà Lưu đang đắc ý với kế hoạch của mình lập tức cứng đờ mặt, có chút không tin nổi nhìn cô gái đang đứng tại chỗ.
Con nha đầu lừa đảo này điên rồi sao? Nếu thật sự báo quan, trộm vật trị giá trăm lạng là phải ngồi tù đấy, nó không sợ à?
Đang lúc do dự, Triệu Liên vén rèm từ phía sau chạy ra, lau mồ hôi trên trán, nói với bà Lưu: "Mẹ! Tìm thấy rồi! Vò dưa chua ở dưới gầm giường của con! Con nhớ ra là hôm qua con thèm ăn dưa chua nên đã cố tình dọn vào phòng, không liên quan đến Ôn tỷ tỷ đâu ạ!"
Triệu Liên vừa nói, vừa áy náy nhìn về phía Ôn Minh Đường, nở một nụ cười ngượng ngùng: "Là do muội quên nói, không liên quan gì đến Ôn tỷ tỷ cả!"
Cô bé còn lạ gì mẹ mình nữa? Vò dưa chua đó sao có thể là do Ôn tỷ tỷ lấy được? Vì vậy, vừa thấy bà Lưu làm loạn, Triệu Liên vội vàng chạy về phòng mình tìm đồ, quả nhiên thấy vò dưa chua được giấu dưới gầm giường, liền vội vàng bê ra.
Nhìn Triệu Liên chạy ra giảng hòa, Ôn Minh Đường không khỏi lắc đầu. Triệu Đại Lang thì hèn nhát, bà Lưu thì bá đạo, Triệu Liên tuy tốt tính nhưng lại không át vía được mẹ mình! Huống chi, nói thế nào đi nữa bà Lưu cũng là mẹ cô bé, nên bị kẹp ở giữa cũng chỉ có thể làm người giảng hòa.
Nhưng khổ nỗi... dù người chịu đòn là nàng đồng ý, người ra đòn là bà Lưu cũng muốn nhận, thì lại có người không vui.
Lưu Nguyên đã sớm bỏ đũa, đi đến gần mấy người. Nghe đến đây, hắn vội vàng mở miệng: "Vật trị giá trăm lạng bạc bị trộm, sao có thể nói cho qua là qua được?"
"Không phải muốn báo quan sao?" Lưu Nguyên vừa nói vừa tháo thẻ bài bên hông ra huơ huơ trước mặt mọi người: "Bản quan là Lưu Nguyên, Tự thừa của Đại Lý Tự!"
"Ăn trộm vật trăm lạng bạc mà còn muốn toàn thân rút lui à?" Lưu Nguyên vỗ vỗ ngực: "Bản quan đây là người đầu tiên không đồng ý!"
Buổi trưa trên đường phố thành Trường An đang là lúc náo nhiệt nhất, đặc biệt là ở những con phố hàng ăn san sát quán ăn, tửu lầu.
Một đám nha lại vừa tan ca từ nha môn Binh mã tư, kết thúc buổi tuần tra sáng, kéo đến con phố hàng ăn không xa nha môn để giải quyết bữa trưa. Vì là khách quen nên họ đã sớm nắm rõ tay nghề của bếp trưởng các quán ăn trên con phố này.
Bởi vậy, hôm nay cả đám vừa bước vào phố hàng ăn, thấy quán Triệu Ký ngày thường vắng hoe nay lại đông nghẹt người, ai nấy đều lấy làm lạ, không nhịn được kéo nhau lại xem náo nhiệt.
Bên trong ba lớp người, ngoài ba lớp tường vây quanh hóng chuyện, gian ngoài của quán Triệu Ký vẫn chỉ có vài bàn thực khách ngồi lác đác.
Số người xem náo nhiệt còn đông hơn cả thực khách!
Bà chủ quán Triệu Ký vốn nổi tiếng quấy phá, ham của rẻ, lúc này đang đứng đó với vẻ mặt xanh mét. Bên cạnh, ba vị quan viên mặc thanh bào không biết từ nha môn nào đang nói chuyện với bà ta.
Những người dân đã chứng kiến toàn bộ sự việc ở xung quanh bắt đầu hào hứng kể lại.
"Bà chủ quán nói mất dưa chua, bảo là do cô nương kia lấy... con gái bà ta lại đột nhiên chạy ra nói là mình lấy..." Mấy người vừa kể vừa nháy mắt ra hiệu, vẻ mặt như đã tỏ tường mọi sự: "Kết quả là quan Tự thừa của Đại Lý Tự tình cờ ăn cơm ở đây, bèn nói không phải muốn báo quan sao? Ngài ấy chính là quan đấy..."
Nghe người ta kể lại sự việc, đám đông vây xem lập tức phá lên cười.
Nhờ vào thanh danh "tốt đẹp" thường ngày của bà Lưu, cái trò lấy dưa chua ra để gây sự này cũng không phải lần đầu, không cần người khác nói thì mọi người cũng đoán được bảy tám phần.
Thế nhưng, quan viên Đại Lý Tự làm việc tất nhiên không thể dựa vào "đoán" như họ. Sau khi ra sân sau một chuyến, họ đã tìm thấy chứng cứ.
Sáng sớm lúc bà Lưu giấu vò dưa chua đã đi ngang qua mảnh vườn rau tự khai khẩn trong sân, để lại một hàng dấu chân rõ rệt. Dấu chân hoàn toàn khớp với vết giày to như cái quạt hương bồ của bà ta, không thể chối cãi. Hơn nữa, hàng dấu chân đó còn kéo thẳng một mạch về phòng của bà ta, có thể nói là chứng cứ vô cùng xác thực.
Không chỉ vậy, trong phòng của vợ chồng bà Lưu, Lưu Nguyên còn tìm thấy vệt nước dưa chua chưa khô hẳn, chứng tỏ sáng nay hai vợ chồng đã ăn dưa chua, điều này mâu thuẫn với lời bà ta nói "vò dưa chua đã mất tăm từ sáng sớm".
Bà Lưu mặt mày xanh mét nhìn Lưu Nguyên chạy tới chạy lui, trong lòng nén giận, không khỏi gắt lên: "Tao ăn dưa chua nhà tao thì làm sao? Ăn với cháo không được à?"
Nếu không phải sáng nay con nha đầu thối họ Ôn kia lẳng lặng ra ngoài, khiến cho nồi cháo loãng như nước vo nồi của bà ta khó nuốt muốn chết, bà ta có cần phải đi trộm moi hai muỗng dưa chua ra ăn kèm không? Chỉ không ngờ moi dưa chua ra mà còn để lại vệt nước làm bằng chứng.