Chương 8.1: Sườn xào thanh mai

Đang nói chuyện, Đinh chọn mua, người phụ trách của bếp ăn Quốc Tử Giám, bước vào.

Sau khi ngồi xuống và nhận lấy chén trà Ôn Minh Đường rót, ông Đinh cũng không vòng vo, trực tiếp chỉ tay về phía bếp sau: "Làm một món xem tay nghề thế nào?"

Ôn Minh Đường gật đầu, chuyện này Trương chọn mua đã nói trước với nàng.

Nàng đang định xoay người đi vào bếp sau thì ông Đinh lại cười như không cười liếc sang Trương chọn mua đang nháy mắt ra hiệu, rồi mở miệng: "Lão Trương, ông cũng không cần đoán già đoán non khẩu vị của tôi làm gì, cứ để tôi tự nói cho thẳng! Tôi thích ăn chua, ngọt..."

Trương chọn mua nghe vậy vội nói với Ôn Minh Đường: "Vậy làm món chay nguội chua ngọt đi..."

Lời còn chưa dứt, ông Đinh lại nói tiếp: "Tôi không thích ăn chay, chỉ thích ăn thịt."

Nghe đến đây, sắc mặt Trương chọn mua hơi cứng lại: "Lão Đinh!"

Món mặn mà làm theo vị chua ngọt thì sao mà ngon được?

Ông Đinh làm như không thấy ánh mắt của Trương chọn mua, lại nói tiếp: "Tuy tôi thích thịt, nhưng trời nóng nực thế này chạy một chuyến đến đây, cũng không muốn ăn thứ gì quá ngấy..."

Nghe đến đây, sắc mặt Trương chọn mua càng khó coi hơn. Ông ta nhìn thẳng vào ông Đinh, nói: "Lão Đinh, ông đã hứa với tôi rồi, sao lại cố tình làm khó người khác thế?"

Tuy ông ta không phải đầu bếp, nhưng cơm thì ngày nào cũng ăn. Theo góc độ của một người bình thường như ông ta, vị chua ngọt đa phần chỉ dùng cho các loại điểm tâm, thỉnh thoảng lắm mới có vài món chay làm theo vị này, giống như món nộm khai vị. Vậy mà lão Đinh lại cố tình "ngáng chân", chỉ đích danh muốn ăn thịt.

Vị chua ngọt, lại còn phải là món mặn, Trương chọn mua nghĩ thôi đã thấy không thể nào ngon được. Thế mà lão Đinh vẫn chưa xong, đòi ăn thịt rồi lại còn yêu cầu không được quá ngấy. Món ăn vừa ngọt vừa là thịt thì vốn đã dễ ngấy rồi, rốt cuộc phải làm theo cách nào đây?

Lão Đinh lại không thèm để ý đến ông ta, chỉ nhướng mí mắt nhìn về phía Ôn Minh Đường: "Ôn tiểu nương tử có làm được không?"

Cô gái không lập tức đồng ý, chỉ chỉ tay về phía bếp sau: "Để tôi vào bếp sau xem có nguyên liệu gì đã ạ."

Tiệm cơm nhỏ này vốn là của ông Đinh, đương nhiên có thể dùng để khảo sát tay nghề.

Ông Đinh gật đầu. Cô gái vừa vào trong được mấy hơi thở, Trương chọn mua còn chưa kịp chất vấn thì nàng đã quay ra, gật đầu với ông Đinh: "Làm được ạ!"

Người nhanh nhẹn tự nhiên cũng thích người nhanh nhẹn. Nghe cô gái đồng ý dứt khoát như vậy, ấn tượng của ông Đinh về nàng khá tốt, ông ta vung tay: "Được, tôi sẽ ở đây chờ, nếm thử tay nghề của Ôn tiểu nương tử."

Ôn Minh Đường vâng lời rồi đi vào bếp.

Thấy Ôn Minh Đường đã đi khỏi, Trương chọn mua cuối cùng cũng có thể nổi đóa. Ông ta liếc xéo ông Đinh: "Lão Đinh, chúng ta giao tình bao nhiêu năm, ông đã hứa với tôi rồi, cớ gì lại cố tình gây khó dễ?"

Ông Đinh liếc nhìn vẻ mặt có phần tức giận của Trương chọn mua, thong thả uống một ngụm trà: "Lão Trương, ông còn không dứt khoát bằng một tiểu nha đầu! Nhìn người ta kìa, Ôn tiểu nương tử cũng có nói gì đâu mà vào thẳng bếp rồi đó thôi? Đã là dựa vào tay nghề để kiếm cơm thì phải ra tay mới thấy thực lực, chỉ nói miệng thì có ích gì?"

"Vào bếp thử tài thì được, nhưng mấy yêu cầu vừa rồi của ông không phải là cố tình làm khó người ta sao?" Trương chọn mua lườm ông ta: "Với mấy yêu cầu ông vừa nêu, ông xem khắp kinh thành này có mấy đầu bếp làm được?"

Tay cầm chén trà của ông Đinh khựng lại, ông ta liếc nhìn bạn rồi nói: "Cũng không phải tôi cố tình gây sự! Thật không dám giấu, những yêu cầu vừa rồi của tôi đều là do quan Tế tửu của chúng tôi đưa ra. Ôn tiểu nương tử này dù có qua được ải của tôi, rồi qua được ải của Khương sư phụ quản lý bếp, đến ải cuối cùng của quan Tế tửu thì ngài ấy cũng sẽ khảo sát như vậy thôi."

Thấy vẻ tức giận trên mặt Trương chọn mua đã tan đi, ông Đinh cười, đưa tay vỗ vai bạn: "Ông với tôi giao tình bao nhiêu năm, ông xem tôi có giống hạng người cố tình kiếm chuyện không?"

Nói đến đây, ông Đinh kéo dài giọng, đầy ẩn ý: "Tôi đây là đang "phím đề" trước đấy nhé!"

"Tuyển một đầu bếp mà cũng có phím đề với không phím đề." Trương chọn mua lườm bạn một cái, sự không vui trong lòng đến lúc này mới tan biến hết. Ông ta thở phào nhẹ nhõm: "Nguyệt Nhu hiếm khi nhờ tôi giúp một lần, nếu tôi không làm cho xong chuyện, sau này còn mặt mũi nào mà gặp cô ấy nữa?"

Nguyệt Nhu là tên húy của Triệu tư thiện, lúc này ông Đinh mới vỡ lẽ: "Bảo sao ông lại tích cực như vậy? Chẳng giống giao tình bình thường chút nào, hóa ra là thầm thương trộm nhớ Triệu tư..."

Lời còn chưa dứt, ông ta đã bị đá một cái vào chân.

Thì ra là Ôn Minh Đường đã bận rộn xong trong bếp và đang bưng đồ ăn ra.

Ông Đinh liếc nhìn Trương chọn mua đang vội vàng ngồi lại cho ngay ngắn, lắc đầu, ánh mắt tùy ý lướt về phía Ôn Minh Đường.

Ngay cái nhìn đầu tiên vào món ăn, ông Đinh đã sững người: "Đây là..."

Tuy không thể tự nhận là một thực khách đã nếm qua đủ loại sơn hào hải vị, nhưng dù gì ông ta cũng là chủ một tiệm cơm, các món ăn thường thấy gần như đều đã thử qua.

Nhưng món ăn trước mắt này, quả thực là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy.

Đĩa "Sườn xào thanh mai" mà ông Đinh chưa từng thấy bao giờ được đặt xuống bàn.

Những miếng sườn được kho thấm đẫm, quyện với những quả thanh mai muối, bên trên phủ một lớp nước sốt màu hổ phách đặc sánh, điểm thêm vài hạt vừng trắng rải rác. Nổi bật trên nền đĩa sứ trắng tinh, nhìn từ xa, trong ba chữ sắc, hương, vị, chỉ riêng chữ "sắc" thôi đã đủ để khơi dậy vị giác của con người.

Khi đĩa sườn được đặt xuống, một mùi thơm khác hẳn với món sườn kho thông thường lập tức ập đến, xộc thẳng vào mũi.