Nhưng việc xay gạo này đối với nàng mà nói quả thật không phải là chuyện dễ dàng... Thư Điềm nghĩ, hôm qua Doãn đại nhân đã giúp nàng xay gạo, còn hôm nay e là không có vận may như vậy nữa.
Thư Điềm xay sữa gạo một lúc rồi dừng lại thở hổn hển, nàng nghĩ đến tiền công cuối tháng liền tự cổ vũ mình. Nàng nghỉ ngơi một lát, đang định tiếp tục xay gạo thì chợt nghe một tiếng kêu kinh ngạc. Sau đó, ngoài cửa vang lên một tiếng “choang”, dường như có thứ gì đó bị vỡ.
Thư Điềm vội vàng đứng dậy, xách đèn dầu đi ra cửa, chỉ thấy trước cửa nhà bếp có một người đang nằm sấp. Người nọ vừa ngẩng đầu lên, Thư Điềm liền sững sờ: “Tiểu Thúy, sao ngươi lại ở đây?”
Thư Điềm vội vàng đỡ nàng ấy dậy, cả người nàng ấy đầy bụi đất. Bên cạnh Tiểu Thúy còn có một cái khay, ấm trà, chén trà trong khay đều vỡ tan tành, một mảnh hỗn độn.
Tiểu Thúy đau đến nhe răng trợn mắt, nàng ấy vịn tay Thư Điềm đứng dậy, ấm ức nói: “Ta vốn định vào lấy chút nước trà nhưng cửa tối quá, không nhìn rõ nên bị ngã.”
Thư Điềm quan tâm nói: “Ta dìu ngươi vào trong trước đã rồi nói.”
Dứt lời, nàng liền đỡ Tiểu Thúy đi vào trong, Tiểu Thúy “ái chà” một tiếng, cúi đầu nhìn xuống: “Thư Điềm, ta... chân ta hình như bị trật rồi... đau quá...”
Thư Điềm khẽ nhíu mày nói: “Vậy ngươi đợi ta một lát, ta đi tìm xem có rượu thuốc không...”
“Ngươi khoan đi đã.”
Tiểu Thúy níu chặt lấy Thư Điềm, nàng ấy chỉ vào mảnh vỡ ấm trà trên đất, nói: “Ta vốn phải mang trà đến thư phòng của Chỉ huy sứ nhưng bây giờ ta không đi được. Nếu đi trễ, e rằng Dạ Dữ đại nhân sẽ trách tội...”
Tiểu Thúy quay lưng về phía ánh trăng, gò má phủ một tầng bóng tối dày đặc, vẻ mặt âm u khó đoán.
Nàng ấy nhẹ giọng nói: “Thư Điềm, ngươi có thể thay ta đi thư phòng một chuyến không?”
Gió đêm thổi qua, trước cửa se lạnh.
Thư Điềm và Tiểu Thúy đứng đối diện nhau. Thư Điềm xách đèn dầu lên, soi sáng những góc tối xung quanh.
Chỉ thấy sắc mặt Tiểu Thúy lo lắng, mang theo vài phần cầu khẩn.
Thư Điềm sững sờ, không lập tức đồng ý mà hỏi lại: “Dạ Dữ đại nhân mà ngươi nói... là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ lừng lẫy đại danh sao?”
Tiểu Thúy gật đầu, vành mắt đã hơi ửng đỏ.
Nghe đồn Dạ Dữ đại nhân lòng dạ độc ác, nếu chọc hắn không vui, e rằng mạng nhỏ của nàng ấy cũng khó giữ.
Thư Điềm trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Bình thường cũng là ngươi đi đưa trà sao?”
Tiểu Thúy ngẩn ra, lắc đầu: “Không phải... Hôm nay, là Ngọc Nương bảo ta đi đưa.”
Thư Điềm có chút nghi hoặc: “Vì sao Ngọc Nương lại bảo ngươi đi đưa trà?”
Tiểu Thúy thở dài nói: “Còn không phải là Tiết đại nương sao... Bà ta nói Ngọc Nương sau này sẽ trèo lên cành cao làm phượng hoàng nên một lòng muốn nịnh nọt nàng ta, liền bảo ta mặc cho Ngọc Nương sai khiến.” Tiểu Thúy càng nói càng phiền muộn: “Ta tuy thân phận thấp kém nhưng cũng không đến mức phải đi hầu hạ Ngọc Nương chứ? Nàng ta cũng đâu phải chủ tử gì cho đàng hoàng đâu!”
“Ngọc Nương nói Dạ Dữ đại nhân thích uống trà, nên muốn ta đi đưa... Ta lại không dám từ chối, cho nên liền...”
Tiểu Thúy mặt mày ủ dột.
Thư Điềm suy nghĩ một lát rồi nói: “Tiểu Thúy, ngươi đừng đi đưa trà nữa, ta cũng không thể đi, ngươi cứ từ chối thẳng Ngọc Nương đi.”
Tiểu Thúy có chút lo lắng: “Nhưng mà...”
Thư Điềm đỡ nàng ấy vào nhà bếp, thấp giọng nói: “Ta cảm thấy... chuyện này có chút kỳ quái.”
Tiểu Thúy ngây ra, lập tức hỏi: “Chỗ nào kỳ quái?”
Thư Điềm đến đây được hai ngày, cũng đã hiểu rõ lai lịch của Ngọc Nương.
Nàng phân tích: “Theo lý mà nói, Ngọc Nương vừa đến ty chỉ huy Cẩm Y Vệ đã bị xếp vào nhà bếp, nàng ta nghe ngóng sở thích của Chỉ huy sứ đại nhân ở đâu ra? Dù có nghe ngóng được, muốn lấy lòng Chỉ huy sứ đại nhân, nàng ta cũng nên tự mình đi, tại sao lại cứ phải để ngươi đi chứ?”
Nghe vậy, Tiểu Thúy cũng cảm thấy có chút kỳ quái.
Thư Điềm lại nói: “Hơn nữa ta nghe nói, Chỉ huy sứ đại nhân tính tình cao ngạo, khó tiếp cận, ngươi cứ thế lỗ mãng đi đưa trà, lỡ như hắn nghi ngờ ngươi có dụng tâm bất chính, giận cá chém thớt sang ngươi, chẳng phải là nguy rồi sao?”
Sắc mặt Tiểu Thúy hơi cứng lại, trong lòng lập tức sợ hãi: “Vậy... vậy ta nói với Ngọc Nương, ta bị trật chân, không đi được!”
Thư Điềm gật đầu: “Ta đưa ngươi đi bôi thuốc trước.”
Nói xong liền đỡ Tiểu Thúy dậy, rời khỏi nhà bếp.
Trên mái hiên có một bóng người áo đỏ thẫm đứng ngược gió, vạt áo tung bay.
Dạ Dữ nhìn bóng lưng Thư Điềm, ánh mắt nhàn nhạt, khóe môi hơi cong... Nàng cũng không ngốc.
Trong nhà bếp lại không có ai.
Dạ Dữ khẽ nhướng mày, hắn đã một ngày không ăn gì rồi.
Buổi chiều Phàn thúc mang nước cơm tới, hắn còn chẳng thèm liếc mắt một cái.
Nhắc đến Phàn thúc, sắc mặt Dạ Dữ hơi khựng lại.
Tình huống ở phủ Đô đốc đêm qua vẫn còn hiện rõ trước mắt.
...