Dạ Dữ thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt nói: “Thôi, cứ giữ lại mạng ông ta lại, ngày khác lại thẩm vấn tiếp.”
Trong Chiếu Ngục âm u ẩm ướt, thoang thoảng một mùi máu tanh kỳ dị.
Dạ Dữ đứng dậy, xoay người.
Những sợi chỉ vàng trên bộ áo cá chuồn vẽ nên một dáng người cao lớn trong bóng tối, Dạ Dữ bước lên từng bậc thềm, từng bước một đi ra khỏi cổng lớn Chiếu Ngục.
Bên ngoài Chiếu Ngục, trời quang mây tạnh.
Dạ Dữ ngước mắt, nhìn một cái, có chút chói mắt.
Đôi khi, từ bóng tối đến ánh sáng chỉ cách một bước chân.
Dạ Dữ sải bước rời đi.
Doãn Trung Ngọc theo sau, hai người đi về phía thư phòng.
Ngô thiêm sự đã cung kính chờ ở thư phòng từ lâu.
Ngô thiêm sự thấp giọng hỏi: “Đại nhân... Lương Tiềm đã khai chưa?”
Dạ Dữ lạnh nhạt nói: “Khai hay không, có gì khác biệt chứ.”
Ngô thiêm sự hơi sững lại rồi hiểu ý gật đầu.
Chỉ cần Hoàng đế cho rằng ông ta có tội, ông ta khai hay không khai, có gì khác biệt đâu?
Doãn Trung Ngọc đứng bên cạnh với vẻ mặt phức tạp, hắn lên tiếng: “Lương Tiềm này quả thực tội đáng muôn chết... nhưng Lương Tiềm làm xằng làm bậy bao năm qua, coi thường kỷ cương pháp tắc, Hoàng thượng đều nhắm mắt làm ngơ. Nay lại vì một câu nói ngông cuồng mà muốn tru di cửu tộc ông ta... thật là thánh tâm khó lường.”
Ngô thiêm sự mặt không biểu cảm nói: “Có gì khó lường đâu, Hoàng thượng muốn chính là sự phục tùng tuyệt đối.”
Thuận ta thì sống, chống ta thì chết.
Đây vẫn luôn là tôn chỉ cai trị của Hoàng đế.
Sắc mặt Doãn Trung Ngọc hơi khựng lại, bất giác liếc nhìn Dạ Dữ.
Hoàng đế đối với những việc làm trước đây của Lương Tiềm xem như đã rất bao dung, nhưng đến khi trở mặt, vẫn không nể nang chút tình cảm nào. Doãn Trung Ngọc không khỏi nhớ đến sự dò xét của Hoàng đế đối với Dạ Dữ... Trong lòng có chút thấp thỏm.
Ty chỉ huy Cẩm Y Vệ một thời thịnh vượng, liệu có thể bị lật đổ chỉ sau một đêm không?
Doãn Trung Ngọc đang trầm tư, Dạ Dữ hỏi Ngô thiêm sự: “Đêm qua thư phòng có động tĩnh gì không?”
Ngô thiêm sự đáp: “Đêm qua không có ai đến thư phòng cả.”
Doãn Trung Ngọc hoàn hồn, thấp giọng hỏi: “Đại nhân nói là... Ngọc Nương?”
Ngọc Nương vẫn còn ở trong ty chỉ huy.
Bề ngoài Hoàng đế ban thưởng mỹ nhân nhưng bọn họ đều biết, Ngọc Nương chính là tai mắt của Hoàng đế.
Ngọc Nương này vẫn luôn ở trong bếp, trông có vẻ an phận thủ thường nhưng tâm tư chắc chắn không đơn thuần, nàng ta bây giờ không có động tĩnh gì, rất có thể còn đang chờ đợi thời cơ.
Dạ Dữ khẽ gật đầu: “Mục tiêu của nàng ta hẳn là thư phòng.”
Trong thư phòng có không ít hồ sơ vụ án quan trọng của Cẩm Y Vệ, còn có mật hàm từ các nơi gửi về, hoàng đế nhất định rất hứng thú với những thư tín gốc này.
Thư phòng của Dạ Dữ là cấm địa của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ, ngoại trừ Ngô thiêm sự và Doãn Trung Ngọc ra, trước nay không cho phép người khác tiếp cận.
Tối qua Dạ Dữ và Doãn Trung Ngọc từ bên ngoài tra án trở về, đi tuần tra tình hình nhà bếp, Ngô thiêm sự liền âm thầm canh giữ quanh thư phòng.
Cả hai bên đều không phát hiện điều gì bất thường.
Doãn Trung Ngọc nghi hoặc hỏi: “Đại nhân... Nếu bắt được Ngọc Nương, ngài định làm thế nào?”
Dạ Dữ cong môi, cười nói: “Ai nói ta muốn bắt nàng ta hả? Bắt nàng ta rồi, ai giúp chúng ta biểu thị lòng trung thành đây?”
Doãn Trung Ngọc bừng tỉnh đại ngộ, thì ra Dạ Dữ định tương kế tựu kế. Nếu hoàng đế muốn thăm dò gốc gác của Cẩm Y Vệ, chi bằng cứ làm cho ông ta xem.
Dạ Dữ: “Điều ta lo lắng không phải là Ngọc Nương.” Dừng một chút, hắn trầm giọng nói: “Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.”
Doãn Trung Ngọc và Ngô thiêm sự sắc mặt nghiêm lại.
Ngô thiêm sự thấp giọng: “Ý của đại nhân là, ngoài Ngọc Nương ra, có thể còn có người khác sao?”
Sắc mặt Doãn Trung Ngọc cũng trở nên nặng nề.
Dạ Dữ gật đầu.
Hoàng đế có thể cài một tai mắt thì cũng có thể cài cái thứ hai, thứ ba... Ngọc Nương là cọc nổi, nếu động đến, bệnh đa nghi của hoàng đế sẽ càng nặng hơn.
Nhưng cọc ngầm thì khác, hoàng đế giả vờ hồ đồ, bọn họ cũng có thể.
Dạ Dữ phân phó: “Mấy ngày nay các ngươi để ý động tĩnh của ty chỉ huy, nếu ngoài Ngọc Nương ra, còn có nội gián khả nghi khác đến gần thư phòng, gϊếŧ không tha.”
“Vâng!”
-
Mặt trời lặn về tây, đêm dần buông, trong nhà bếp đã thắp đèn dầu.
Gió thu lùa qua khe cửa, ánh đèn chập chờn. Thư Điềm vội đưa tay che ngọn lửa, đậy chụp đèn lên, ngọn lửa mới ổn định lại.
Sau bữa tối, đa số mọi người đều đã tan làm, Thư Điềm vì chuẩn bị bữa sáng ngày mai nên đã ở lại xay gạo.
Nàng vốc một nắm gạo sớm cho vào cối xay đá, rồi hai cổ tay mảnh khảnh nắm lấy tay cầm, hít sâu một hơi, gắng sức xoay thớt cối.
Bên dưới cối đá, dòng sữa gạo trắng đυ.c từ từ chảy ra, tụ lại trong thùng gỗ.
Hôm qua chuẩn bị năm bát gạo lớn, hôm nay làm được khoảng mười mấy bát bún, nếu ngày mai nhiều người đến thì sẽ không đủ ăn.
Vì vậy hôm nay Thư Điềm chuẩn bị thêm một ít.