Chương 48: Bàn tán rôm rả

“Ai cho phép ngươi bày biện ở đây như thế này?” Giọng Dương sư phụ lạnh lùng.

Mạnh đầu bếp vội vàng giải thích: “Dương sư phụ, bày biện thế này có thể để các đại nhân Cẩm Y Vệ thấy được quá trình nấu bún, sẽ kí©h thí©ɧ vị giác tốt hơn...”

Dương sư phụ liếc hắn một cái, nói: “Ta có hỏi ngươi không?”

Sắc mặt Mạnh đầu bếp cứng đờ, lập tức im bặt.

Thư Điềm đứng ra: “Đều là do ta tự ý quyết định, không liên quan đến Mạnh sư phụ.” Nàng dịu dàng cười, nhỏ nhẹ hỏi: “Dương sư phụ thấy có gì không ổn ạ? Có thể chỉ điểm một hai không?”

Trước kia khi còn ở quán ăn nhà mình, Thư Điềm đã gặp không ít khách hàng khó tính nhưng nàng luôn có thể dỗ dành họ ngoan ngoãn nghe lời.

Hai câu này vừa không né tránh việc mình làm, lại vừa giữ thể diện cho Dương sư phụ, cho dù Dương sư phụ có muốn kiếm chuyện, cũng không tiện làm quá rõ ràng.

Dương sư phụ ho nhẹ một tiếng, nói: “Thôi được, chuyện nhỏ nhặt này, ta cũng lười so đo với ngươi.” Ông ấy liếc nhìn những chiếc bát lớn đã dùng qua rồi hỏi: “Sáng nay các đại nhân đánh giá thế nào?”

Tiểu Thúy ở bên cạnh vội nói: “Các đại nhân đều khen ngon ạ! Có người còn nói, sau này ngày nào cũng sẽ đến...”

Thư Điềm lặng lẽ kéo nàng ấy lại rồi nói tiếp lời nàng ấy: “Các đại nhân nói, tuy tay nghề kém hơn Dương sư phụ nhiều nhưng cũng miễn cưỡng nuốt trôi, họ đến ăn sáng cũng là hoàn toàn nể mặt Dương sư phụ.”

Thư Điềm cười một cách vô hại, bên trái một tiếng Dương sư phụ, bên phải một tiếng Dương sư phụ, gọi vô cùng thân thiết.

Dương sư phụ bán tín bán nghi: “Thật sao?”

Thư Điềm nở một nụ cười đầy sùng bái: “Đó là đương nhiên ạ.”

Sắc mặt Dương sư phụ dịu đi đôi chút: “Thôi được, các ngươi mau dọn dẹp chỗ này đi rồi về bếp phụ việc!”

“Vâng ạ!”

-

Trong ty chỉ huy Cẩm Y Vệ, ngày nào cũng có buổi họp sáng.

Các Cẩm Y Vệ điểm danh xong liền giải tán về vị trí của mình.

Có hai Cẩm Y Vệ mặc áo gấm màu xanh lục cùng nhau đi về phía Chiếu Ngục.

Chiếu Ngục không chỉ có một nơi, nhưng Chiếu Ngục trong ty chỉ huy Cẩm Y Vệ được xem là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất, có nhiều cực hình nhất trong tất cả các Chiếu Ngục, nơi đây giam giữ rất nhiều phạm nhân tội ác tày trời.

Một Cẩm Y Vệ trong đó nói: “Haiz, hôm nay đến muộn một chút, bị Ngô thiêm sự mắng cho một trận. Đợi tan ca, ta còn phải ra võ trường chạy mấy vòng nữa!”

Người còn lại có chút hả hê, sáng nay hắn ở nhà ăn đã gặp Ngô thiêm sự, còn được Ngô thiêm sự khen ngợi nữa!

“Sao ngươi không đến sớm hơn? Hôm nay ta đến nhà ăn dùng bữa sáng, không chỉ gặp Ngô thiêm sự mà còn được ăn món bún tương trộn ở đó nữa! Ngon tuyệt vời!”

Tên Cẩm Y Vệ kia nghe xong, nghi hoặc nói: “Nhà ăn của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ này có phải ta chưa từng đến đâu, họ nấu chín được đồ ăn đã là may lắm rồi, lấy đâu ra đồ ăn ngon chứ?”

“Cái này thì ngươi không biết rồi! Là do cô nương đầu bếp mới đến làm đó! Không chỉ bún làm ngon mà người cũng đẹp như tiên nữ nữa, ngọt ngào vô cùng!”

“Cô nương đầu bếp... chẳng lẽ là người từ trên đó xuống?” Người nọ bất giác chỉ tay lên “trời”.

“Ngoài người đó ra thì còn ai nữa!? Theo ta thấy, Dạ Dữ đại nhân này cũng thật nhẫn tâm, một cô nương xinh đẹp như vậy mà lại không giữ ở bên cạnh, mà đẩy xuống nhà bếp... thật không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả...”

Sau khi hai người vào Chiếu Ngục, vừa đi vừa nói, đi ngang qua khu thẩm vấn ở sân giữa của Chiếu Ngục, một người trong đó liếc nhìn về phía khu thẩm vấn, lập tức dùng khuỷu tay huých người bạn đồng hành.

Người còn lại cũng nhìn về phía khu thẩm vấn, sắc mặt hơi kinh hãi, sợ đến mức phải lấy tay che miệng.

Khu thẩm vấn được đặt ở trung tâm Chiếu Ngục, ánh đèn leo lét.

Một hàng hình cụ được bày trên chiếc bàn dài, không ít hình cụ đã nhuốm màu máu.

Thanh sắt nung trong chậu than thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “lách tách”, nghe rợn cả người.

Trên giá gỗ cạnh chậu than treo một phạm nhân, người này tóc tai bù xù, không nhìn rõ mặt, toàn thân máu thịt be bét.

Trên chiếc ghế thái sư đối diện phạm nhân có một người đang ngồi, bộ áo cá chuồn màu đỏ thẫm của người đó gần như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt là lạnh lẽo sáng ngời, toát ra hơi thở nguy hiểm.

Doãn Trung Ngọc tiến lên, thấp giọng hỏi: “Dạ Dữ đại nhân, Lương Tiềm ngất rồi.”

Lương Tiềm là Tuần phủ Giang Nam. Năm xưa, khi Hoàng đế còn là Thái tử, ông ta chính là phụ tá của Đông Cung, Hoàng đế vẫn luôn coi trọng ông ta.

Những năm gần đây Hoàng đế phái ông ta đến vùng Giang Nam, cai quản toàn những nơi trù phú, là một chức vụ béo bở mười mươi.

Lương Tiềm lợi dụng chức vụ, ra sức vơ vét của cải của dân chúng. Phàm là nơi ông ta đến, dân chúng đều kêu khổ không ngớt, sau lưng gọi ông ta là “Lương lột da”.

Lần này Lương Tiềm bị bắt là vì ông ta đã nói những lời ngông cuồng ở Giang Nam, tự xưng mình là chúa tể Giang Nam. Sau khi Hoàng đế biết chuyện đã nổi trận lôi đình, Dạ Dữ liền đích thân áp giải Lương Tiềm về.