Chương 45: Nếm thử bún tương trộn

Vừa đi qua sân giữa, đến gần nhà ăn, ông ấy đã cảm nhận được mùi thơm nức mũi.

Ngô thiêm sự hít hít mũi, có chút không thể tin nổi.

Ngô thiêm sự là một người kỹ tính, nhà ăn này ngày thường nấu rất khó ăn nên đã lâu rồi ông ấy không đến.

Ông ấy men theo mùi thơm bước vào nhà ăn, vừa ngước mắt lên nhìn lập tức sững sờ — ở một góc nhà ăn dựng lên một quầy hàng nhỏ, trên bếp lò của quầy hàng có một chiếc nồi lớn, bên trong nước hầm xương đang sôi sùng sục, nổi bọt trắng xóa.

Bên cạnh bếp lò có một chiếc bàn nhỏ rộng khoảng hai thước vuông, phía trên bày một hàng bát tô màu trắng, trong bát đã rắc sẵn các loại gia vị như nước tương, hành hoa, muối, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Ở cuối bàn đặt một bát tương trộn lớn thơm nồng. Ngô thiêm sự nhìn một lát, mùi thơm hẳn là từ đây tỏa ra.

Thư Điềm ngẩng đầu lên, thấy là Ngô thiêm sự, mừng rỡ nói: “Ngô thiêm sự buổi sáng tốt lành, ngài đến dùng bữa sáng ạ?”

Ngô thiêm sự hoàn hồn, lẩm bẩm: “Cô nương đầu bếp, hóa ra là ngươi à?” Ông ấy thấy Thư Điềm đứng trước bát tương trộn, cười tủm tỉm nhìn mình, hỏi: “Ngươi nhận việc làm bữa sáng nhanh vậy sao?”

Ngô thiêm sự nhớ nàng mới đến hôm qua.

Thư Điềm gật đầu nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên chính thức làm việc.” Nàng cười nói: “Ngô thiêm sự có muốn nếm thử tay nghề của ta không?”

Ngô thiêm sự ngẩn người, ông ấy vốn không có thói quen ăn sáng nhưng nhìn Thư Điềm với vẻ mặt đầy mong đợi... vả lại người này cũng do chính tay ông ấy tuyển vào nên có chút không nỡ từ chối.

“Vậy... vậy thì nếm thử xem.” Ngô thiêm sự thầm tính, ông ấy ngồi đây bắt người đi trễ có vẻ hơi lộ liễu, chi bằng gọi một bát, vừa ăn vừa đợi.

Thư Điềm đáp: “Vâng ạ~”

Nói rồi, nàng dùng đôi tay nhỏ nhắn sạch sẽ vốc một vốc bún cho vào vợt, sau đó nhúng vợt vào nước sôi để chần.

Sau đó lại múc một muỗng nước dùng màu trắng sữa đổ vào chiếc bát lớn đã có sẵn gia vị, nước dùng nóng hổi lập tức làm tan gia vị, một vệt nước tương lan ra hòa tan vào nước dùng, cả bát canh liền có thêm một lớp màu nâu hấp dẫn.

Ngô thiêm sự hứng thú quan sát. Nhà ăn trước đây đều nấu sẵn thức ăn rồi mang ra, mỗi người một phần, các Cẩm Y Vệ chỉ việc chờ ăn.

Kiểu “nấu cho người ta xem” này, Ngô thiêm sự vẫn là lần đầu tiên thấy ở nhà ăn, cảm thấy khá mới lạ.

Thư Điềm nhanh tay nhanh mắt vớt bún ra. Số bún gạo này được làm từ tối qua, chỉ cần chần sơ qua là có thể vớt ra được, nàng để bún ráo nước rồi cho vào bát nước dùng.

Sợi bún trắng nõn ngoan ngoãn nằm xuống, thoải mái ngâm mình trong nước dùng, chẳng muốn dậy nữa.

Sau đó, Thư Điềm ngay trước mặt Ngô thiêm sự cầm một chiếc muỗng lớn, múc đầy một muỗng tương trộn, “phụp” một tiếng, phủ lên trên!

Đồng tử Ngô thiêm sự hơi co lại.

Không hiểu vì sao, trong lòng ông ấy lại dâng lên một cảm giác... vui sướиɠ khó tả?

Thư Điềm cười tủm tỉm nói: “Đại nhân, một bát bún tương trộn, mời ngài dùng thong thả.”

Ngô thiêm sự cúi đầu nhìn, một bát bún đầy đặn được đặt trước mặt mình.

Tiểu Hồng và Tiểu Thúy vẫn đang bận rộn ở bên cạnh, Ngô thiêm sự liền tự mình đưa tay, bưng bát bún tương trộn lên.

Bát bún tương trộn được đựng trong bát đế dày, sờ vào thấy ấm áp mà không bỏng tay.

Mỗi bước đi, hương thơm lại xộc thẳng lên, chui vào chóp mũi Ngô thiêm sự. Đến khi ông ấy đi tới bàn đã thấy miệng lưỡi ứa nước bọt.

Ngô thiêm sự đặt bát xuống, cầm lấy một đôi đũa thọc thẳng xuống đáy bát, nhẹ nhàng trộn lên.

Nước sốt đậm đặc theo động tác của ông ấy từ từ hòa vào nước dùng khiến nước canh càng thêm đậm đà béo ngậy. Ngô thiêm sự gắp một đũa bún lên, tò mò ngắm nghía.

Sợi bún này trắng đến độ hơi trong suốt, cũng không biết làm từ gì, ông ấy chưa từng ăn loại thức ăn này.

Ông ấy bán tín bán nghi đưa bún vào miệng — sợi bún trắng nõn được phủ một lớp tương trộn, vị tươi ngon và cay nồng cùng lúc ập đến, lập tức khơi dậy vị giác của Ngô thiêm sự.

Ông ấy từ từ nhai, sợi bún này trông mềm mại nhưng ăn vào lại vừa mềm vừa dẻo, trơn mượt ngon miệng, hương vị của nước dùng đã thấm đẫm vào từng sợi bún, sợi nào cũng đậm đà hương vị.

Trong nước sốt, thịt băm thơm cháy cạnh, dưa đậu đũa chua vừa phải, lại giòn và dai, rất kí©h thí©ɧ vị giác.

Ngô thiêm sự kinh ngạc trong chốc lát, sau đó, ông ấy dùng đũa gắp một miếng bún lớn, cho thẳng vào miệng — sợi bún gạo thơm dẻo quyện với nước sốt đậm đà độc đáo, ăn đến mức miệng ông ấy chảy đầy mỡ, vang lên tiếng “soạt soạt”.

Ngô thiêm sự thấy bên cạnh không có ai nên cũng không để ý tướng ăn, chẳng mấy chốc, một bát bún tương trộn đã thấy đáy.

Nhưng Ngô thiêm sự vẫn chưa thỏa mãn, ông ấy dùng đũa gắp những miếng thịt vụn nổi lềnh bềnh trong bát bỏ vào miệng, một chút cũng không muốn lãng phí.

Ăn xong thịt vụn, ông ấy vẫn thấy chưa đã ghiền, bèn dứt khoát bưng bát lên, húp một ngụm canh.

Ngô thiêm sự lại một lần nữa kinh ngạc.