Chương 44: Tương trộn

Thư Điềm chọn ra những quả ớt khô ngon nhất cắt thành từng khoanh nhỏ, cũng cho vào bát lớn.

Hôm qua lúc ở nhà kho, nàng phát hiện trong hầm băng có muối dưa đậu đũa, nàng liền vui mừng lấy ra. Dưa đậu đũa này được muối bằng nước muối lâu năm, vừa đúng độ, vị chua nhẹ xen lẫn giòn mềm, rất thích hợp để cho vào nước sốt điều vị.

Thư Điềm vô cùng kiên nhẫn, gỡ một bó dưa đậu đũa ra, nhấc dao phay lên, băm nhuyễn.

Sau đó là xử lý thịt heo nửa nạc nửa mỡ, dưa cải muối các loại.

Sau khi chuẩn bị xong, Thư Điềm nhóm lửa, múc một muỗng dầu vào chảo nóng.

Đợi dầu nóng lên một chút, Thư Điềm múc một muỗng tương đậu khấu đỏ sậm đổ vào chảo.

Tương đậu khấu vốn đặc quánh, một khi vào chảo tiếp xúc với dầu nóng lập tức phát ra tiếng “xèo xèo”, từ từ tan thành sốt, sau đó hòa quyện với dầu nóng. Thư Điềm dùng xẻng đảo đều một cách thuần thục, mùi tương thơm nồng nức mũi.

Ngay lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Ai mà sáng sớm đã xào nấu thế này!?”

Cả phòng bếp tràn ngập mùi thơm mê người.

Thư Điềm ngẩng mắt nhìn, người đến là Mạnh đầu bếp.

Thư Điềm cười nói: “Mạnh sư phụ, buổi sáng tốt lành.”

Ngày thường Mạnh đầu bếp được xem là người đến sớm nhất, hôm nay hắn vừa bước vào bếp đã ngửi thấy một mùi thơm khác lạ. Vốn là đầu bếp nên cực kỳ nhạy cảm với mùi thức ăn, thế là hắn lập tức đi vào phòng bếp.

Mạnh đầu bếp đi đến bên cạnh Thư Điềm, tò mò nhìn nước sốt trong chảo hỏi: “Ngươi đang làm gì vậy?”

Thư Điềm cười tủm tỉm: “Tương trộn.”

Mạnh đầu bếp ngẩn ra: “Tương trộn sao? Sáng sớm tinh mơ làm tương trộn làm gì?”

Thư Điềm cười nói: “Làm bún tương trộn ạ, Mạnh sư phụ đã ăn bao giờ chưa?”

Mạnh đầu bếp gãi đầu, nghi hoặc nói: “Ta chỉ mới ăn mì tương trộn thôi.”

Thư Điềm mím môi cười, nói: “Vậy lát nữa ta mời ngươi ăn, cứ ghi vào sổ của ta.”

Mạnh đầu bếp càng thêm tò mò: “Được, được, ta thích nhất là thử những món chưa từng ăn.”

Thư Điềm vừa trò chuyện, vừa để ý trong chảo.

Tương đậu đã được xào đều, Thư Điềm liền đổ hết thịt băm vào, tiếng “xèo xèo” trong chảo càng thêm rộn rã, thịt băm mềm mại bị nước sốt nóng bỏng làm cho săn lại, dần dần nổi lên từng hạt, nàng dùng xẻng đánh tan những chỗ thịt băm bị vón cục, thịt liền tơi ra thấm đều nước sốt, chuyển sang màu đỏ nâu.

Trong chảo càng xào càng thơm, Mạnh đầu bếp đứng bên cạnh xem say sưa.

“Gia vị này không phải của nhà bếp đúng không?” Mạnh đầu bếp hỏi.

Thư Điềm gật đầu, nói: “Là cha ta dạy ta nấu.” Nói xong, nàng lại lần lượt cho dưa đậu đũa, măng dưa cải, ớt khô vào.

Ớt khô vừa vào chảo lập tức tỏa ra một mùi thơm nồng không gì sánh được, cả chảo sốt sền sệt dường như tức khắc có thêm sức hấp dẫn, hương thơm cứ thế xộc thẳng vào mũi.

Mạnh đầu bếp không nhịn được nói: “Thơm, thơm quá! Hắt xì!”

Thư Điềm cười rộ lên: “Ớt khô này cũng là công thức bí truyền, nếu ngươi thích thì lát nữa ta lấy cho ngươi một ít.”

Mạnh đầu bếp ngẩn ra, phàm là đầu bếp, đối với tay nghề và công thức bí truyền của mình luôn phải giữ lại một chút, nhưng Thư Điềm không những cho phép hắn đứng bên cạnh xem mà còn chủ động mời hắn ăn bún, tặng hắn ớt khô bí truyền, điều này khiến Mạnh đầu bếp có chút cảm động.

Nhưng Thư Điềm không để ý đến sự thay đổi của hắn. Nàng cho muối, đường, mè, thì là vào chảo, cuối cùng thêm một muỗng nước tương để lên màu và tăng vị.

Cả chảo tương trộn sôi “ùng ục” nổi những bong bóng nhỏ, Thư Điềm tiếp tục đảo đều cho đến khi nước sốt sánh lại, thịt băm, dưa đậu đũa và nước sốt hòa quyện hoàn hảo với nhau, Thư Điềm mới ngừng tay, múc tương trộn ra.

Tương trộn được hai bát tô đầy, vừa đặc vừa sánh, vô cùng phong phú, hương thơm bay đi rất xa.

Ngay cả Mạnh đầu bếp cũng bắt đầu xoa tay đầy mong đợi!

Thư Điềm cười rộ lên, bưng bát tương trộn lên đi về phía nhà ăn.

-

Lúc này vừa qua giờ Thìn hai khắc, Ngô thiêm sự đã đến.

Ông ấy đi qua cổng lớn, xuyên qua sân giữa, trước tiên vào nha môn xem xét rồi lại qua sân luyện võ nhìn một lượt, đôi mày rậm hơi nhíu lại.

Giờ Thìn bốn khắc điểm danh, tuy nói bây giờ còn sớm... nhưng cũng không đến mức một người cũng chưa tới chứ!?

Gần đây thời tiết trở lạnh, chăn ấm nệm êm, khó mà dậy sớm, không ít Cẩm Y Vệ ngày nào cũng canh sát giờ mới đến điểm danh.

Ngô thiêm sự phụ trách quản lý nội bộ của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ, cũng vì chuyện này mà bị Dạ Dữ điểm danh phê bình, thật sự là mất mặt. Hôm nay ông ấy cố tình đến sớm chính là muốn xem rốt cuộc là những ai ngày nào cũng sát giờ mới đi làm, đợi ông ấy tóm được những kẻ lười biếng đó, nhất định phải phạt họ chạy năm mươi vòng sân luyện võ!

Ngô thiêm sự đi dạo một vòng, không tìm thấy ai, không khỏi thở dài.

Ông ấy nghĩ thầm, biết đâu các Cẩm Y Vệ đã đến, đang dùng bữa sáng ở nhà ăn thì sao? Ý nghĩ này lập tức an ủi ông ấy rất nhiều, ông ấy liền cất bước đi về phía nhà ăn.