Một nén nhang sau, Thư Điềm mở nắp nồi, hơi nước nóng hổi phả vào mặt. Sữa gạo đã được hấp chín, đông lại thành một tấm bánh phở lớn như “bánh”, Thư Điềm vội vàng cho đĩa thứ hai vào hấp rồi lấy tấm bánh phở đã hấp chín ra, đặt lên thớt sạch.
Tấm bánh phở trắng nõn, tỏa ra ánh sáng óng ả, bề mặt hơi dính. Thư Điềm cầm con dao đã thấm dầu, lưỡi dao sắc bén vừa hạ xuống đã cắt tấm bánh phở thành những sợi dài và mảnh, sợi này kề sát sợi kia, thân thiết mà độc lập.
Bánh phở đã biến thành bún, Thư Điềm cho chúng vào một chiếc bát lớn để dùng dần.
Vừa cắt xong không lâu, đĩa bánh phở thứ hai lại hấp xong, Thư Điềm liền tiếp tục lặp lại động tác vừa rồi.
Trên xà nhà, Dạ Dữ khẽ nheo mắt.
Từ khi tỳ vị của hắn mất cân bằng, hắn đã mất đi hứng thú với thức ăn, càng chưa từng xem qua quá trình nấu nướng.
Hắn tựa vào xà nhà, ánh mắt dõi theo động tác của Thư Điềm — ngón tay nàng mềm mại, nhẹ nhàng cầm lấy tấm bánh phở, từng chút từng chút cắt xuống, sạch sẽ, gọn gàng.
Khóe miệng Dạ Dữ hơi mím lại, ánh mắt thâm trầm không rõ.
Chẳng biết qua bao lâu, Thư Điềm cuối cùng cũng biến hết sữa gạo thành bún. Nàng nhìn rổ bún gạo đã cắt xong, khóe miệng nở nụ cười, vô cùng hài lòng.
Nàng đứng dậy, không nhịn được mà vươn vai một cái. Vòng eo vốn đã thon thả, chỉ khẽ vặn mình, trông càng thêm mảnh mai khó nắm, vô cùng duyên dáng.
Sắc mặt Dạ Dữ khẽ sững lại, bất giác dời ánh mắt đi.
Thư Điềm cúi người, cẩn thận xếp lại tất cả bún gạo, sau đó thu dọn dụng cụ nhà bếp mình đã dùng, lúc này mới rời khỏi phòng bếp.
Khóe môi Dạ Dữ hơi cong lên, lặng lẽ nhảy xuống từ xà nhà.
Thư Điềm bước ra khỏi ty chỉ huy Cẩm Y Vệ.
Gió đêm gào thét, mây đen che khuất vầng trăng. Lúc này đã qua canh ba, quả thật là hơi muộn.
Trên đường không một bóng người, ngay cả mấy ngọn đèn l*иg ven đường cũng đã tắt, tối tăm vô cùng.
Từ khi xuyên không đến đây, Thư Điềm chưa từng đi một mình trên đường vào giờ này.
Hiện giờ Vân triều đang trong cảnh rối ren, hôn quân bạo ngược, quan trường hỗn loạn, dân chúng lầm than, cho dù ở dưới chân Thiên tử cũng thường xuyên xảy ra bạo loạn, cướp bóc.
Ty chỉ huy Cẩm Y Vệ này nằm trên con phố chính ở phía bắc thành, nhà Thư Điềm lại ở thành Nam, đi bộ về mất hơn nửa canh giờ, Thư Điềm đành siết chặt vạt áo, cố gắng bước tiếp về phía trước.
Tiếng gió vù vù bên tai, mái tóc bị thổi rối tung nhưng Thư Điềm chẳng buồn sửa sang, nàng chỉ muốn mau chóng về nhà.
Nhưng đang đi, Thư Điềm bỗng nghe thấy tiếng bước chân phía sau, lòng nàng chợt căng thẳng, bất giác rảo bước nhanh hơn.
Tiếng bước chân phía sau ngày một gần, một tiếng quát truyền đến: “Người phía trước là ai?”
Là giọng nói thô kệch của một nam tử, Thư Điềm giật nảy mình, hai chân bất giác co lên mà chạy.
“Đứng lại!” Người phía sau dường như không chỉ có một, chỉ vài bước đã đuổi kịp Thư Điềm: “Bảo ngươi đứng lại không nghe thấy à?”
Thư Điềm quay đầu nhìn lại, không ngờ lại là hai Cẩm Y Vệ mặc áo gấm màu xanh lục.
Lúc Thư Điềm rời khỏi ty chỉ huy Cẩm Y Vệ, hình như đã gặp qua bọn họ.
“Đại nhân, có chuyện gì sao?” Thư Điềm thấy người đến không phải kẻ xấu, bèn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cẩm Y Vệ cao lớn giơ đèn l*иg lên nhìn nàng một cái, nói: “Hóa ra là ngươi, ngươi chạy cái gì?”
Hắn vốn đang canh gác ở cổng ty chỉ huy Cẩm Y Vệ, không lâu trước đã tận mắt nhìn thấy cô nương đầu bếp này đi ra từ bên trong.
Thư Điềm giải thích: “Ta tưởng là... là người xấu...” Nàng có chút ngượng ngùng nhưng cũng chỉ đành nói thật.
Hai Cẩm Y Vệ phá lên cười, người cao lớn nói: “Yên tâm, chúng ta ra ngoài chính là để tuần tra, bắt kẻ xấu.”
Thư Điềm có chút kỳ lạ, liền hỏi: “Hai vị đại nhân không phải đêm nay trực gác sao?”
Cẩm Y Vệ thấp người nói: “Haizz, đừng nhắc nữa. Vốn sắp hết ca rồi, ai ngờ vừa rồi Dạ Dữ đại nhân lại đích thân đến, nói rằng gần đây có kẻ khả nghi đi về phía thành Nam, bảo chúng ta tuần tra dọc theo con đường này. Nhưng chúng ta đuổi theo suốt một quãng, cũng chỉ thấy mỗi ngươi.”
Mắt Thư Điềm sáng lên: “Phía thành Nam sao? Ta cũng ở đó, có thể đi cùng hai vị đại nhân được không?” Nếu có Cẩm Y Vệ ở đây, nàng sẽ không còn sợ hãi nữa.
Hai người đương nhiên đồng ý.
Thư Điềm mừng thầm trong bụng, tối nay đầu tiên là được Doãn đại nhân giúp xay sữa gạo, giờ lại gặp được Cẩm Y Vệ đi tuần tra ở phía thành Nam có thể đưa nàng về nhà, vận may cũng quá tốt rồi!
-
Hôm sau.
Trời vừa tờ mờ sáng, Thư Điềm đã thức dậy.
Phố Trường Ninh cách ty chỉ huy Cẩm Y Vệ quá xa, nàng phải đi sớm mới có thể chuẩn bị xong bữa sáng trước khi các Cẩm Y Vệ vào ca trực.
Thư Điềm nhẹ nhàng rửa mặt xong, đang chuẩn bị rời sân thì chợt thấy Lưu thị đứng ở cổng.
“Mẫu thân...” Thư Điềm mỉm cười.
Nàng thấy Lưu thị, lòng liền có chút chột dạ, bởi vì chuyện nàng đến ty chỉ huy Cẩm Y Vệ làm đầu bếp tạm thời chưa thể nói cho Lưu thị biết.