Dạ Dữ giống như ma xui quỷ khiến đưa bát đến bên miệng, khẽ nhấp một ngụm — sữa gạo sống thanh mát, lành lạnh, trôi tuột qua cổ họng không để lại dấu vết.
Sự kí©h thí©ɧ đối với vị giác và khứu giác đều không lớn, không ngờ lại hợp với hắn một cách lạ thường.
Dạ Dữ ngẩn ra, rồi tiếp tục uống.
Chẳng biết từ lúc nào, một bát sữa gạo đã vào bụng, mãi đến khi thấy đáy bát trống trơn, Dạ Dữ mới hoàn hồn.
Dạ Dữ: “…”
Hắn liếc nhìn chiếc bát không, mày dài nhướng lên.
Tuy không biết sữa gạo này dùng để làm gì, nhưng mùi vị… cũng được.
Dạ Dữ quay đầu lại, nhìn bốn chiếc bát lớn chứa đầy gạo, ánh mắt hơi khựng lại.
Thôi vậy, đã uống rồi thì đền cho nàng một ít.
Bàn tay Dạ Dữ vung lên, đổ hết mấy bát gạo lớn vào cối xay. Lòng bàn tay đẩy một cái, cối đá dưới sự thúc đẩy của nội lực hùng hậu, tự mình xoay tròn.
Những hạt gạo tranh nhau đổ vào cối đá.
Cối đá xoay nhanh như bay, sữa gạo không ngừng chảy vào thùng gỗ bên dưới tựa như một thác nước nhỏ, tuôn trào không dứt.
Dạ Dữ lộ ra ánh mắt hài lòng.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Dạ Dữ vội vàng tung người nhảy lên, ẩn nấp trên xà nhà.
Nhưng người bước vào lại là Doãn Trung Ngọc.
Doãn Trung Ngọc canh giữ ở chỗ cửa bí mật rất lâu mà không thấy bóng dáng kẻ khả nghi nào, bèn tự mình đi vào.
Hắn vào nhà bếp kiểm tra một lượt, thấy bên trong không một bóng người nhưng đèn lại sáng, đang có chút nghi hoặc.
Sau lưng liền truyền đến giọng nói trong trẻo của thiếu nữ: “Doãn đại nhân?”
Doãn Trung Ngọc nghe tiếng quay đầu lại, hắn kinh ngạc trong thoáng chốc: “Cô nương đầu bếp! Sao lại là ngươi?”
Thư Điềm cong cong khóe mắt: “Nhờ phúc của Doãn đại nhân, ta mới có thể đến nhà bếp của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ.”
Doãn Trung Ngọc suy nghĩ một chút rồi bừng tỉnh: “Ta biết rồi, ngươi chính là cô nương đầu bếp mà Ngô thiêm sự vừa mới tuyển!”
Thư Điềm cười đáp: “Chính là dân nữ.”
Doãn Trung Ngọc cười ha hả: “Vậy thì tốt quá rồi, sau này ngày nào cũng có đồ ngon để ăn!”
Khóe môi Thư Điềm khẽ cong, ôn tồn nói: “Dân nữ nhất định sẽ dốc hết sức mình, để đại nhân ăn thật hài lòng.”
Doãn Trung Ngọc gật đầu rồi lại hỏi: “Đúng rồi, tối nay ngươi vẫn luôn ở nhà bếp à? Có thấy người nào lén lút khả nghi không?”
Thư Điềm nói: “Hôm nay tan ca, mọi người đều về hết cả rồi, chỉ có mình ta ở đây… cũng không thấy người nào khả nghi cả.”
Doãn Trung Ngọc nhíu chặt đôi mày rậm: “Thôi được rồi, ngươi cứ làm việc của mình đi.”
Hắn còn phải đi tìm Dạ Dữ đại nhân hội hợp, nếu không có ai gây chuyện, ấy là tốt nhất.
Thư Điềm gật đầu, tiễn Doãn Trung Ngọc rời đi.
Thư Điềm uống nước xong quay lại trước cối đá, lập tức trợn tròn mắt.
Thư Điềm không thể tin vào cảnh tượng trước mắt — cối đá đã ngừng quay, thùng gỗ bên dưới đã chứa đầy sữa gạo, có đến cả một thùng!
Sữa gạo sánh mịn tỏa ra ánh sáng trắng ngần, óng ả mềm mại, đậm đặc dẻo quánh, vừa nhìn đã biết được xay vô cùng đều và mịn.
Thư Điềm vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc, kiểm tra lại mấy chiếc bát đựng gạo, quả nhiên tất cả đều đã trống không.
Nàng vui vẻ ôm thùng gỗ ngắm tới ngắm lui, mừng đến nỗi suýt nữa xoay vòng tại chỗ: “Ta không phải đang nằm mơ chứ!?”
Thư Điềm nghiêng đầu, đôi mắt đẹp long lanh, trong vẻ ngây thơ còn mang theo chút khó hiểu, vô cùng đáng yêu.
Dạ Dữ tựa trên xà nhà, thấy bộ dạng ngơ ngác không hiểu gì của nàng, khóe môi bất giác khẽ cong lên.
Thư Điềm suy nghĩ một lúc, lập tức bừng tỉnh đại ngộ, tự lẩm bẩm: “Doãn đại nhân này cũng tốt quá rồi, đi ngang qua nhà bếp tìm người, lại còn giúp ta xay sữa gạo nữa.”
Sắc mặt Dạ Dữ trầm xuống.
Đêm khuya vắng lặng, ánh đèn leo lét.
Dạ Dữ tạm thời không muốn bại lộ thân phận, liền dứt khoát đổi tư thế, ngồi trên xà nhà.
Thư Điềm ở trong nhà bếp, hưng phấn tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng tìm được một chiếc đĩa lớn và mỏng.
Sữa gạo đã xay xong, tiếp theo, nàng phải đổ sữa gạo vào đĩa, cho vào nồi hấp chín.
Nàng nhìn thùng sữa gạo đầy ắp, lòng lập tức dâng lên niềm vui của một mùa bội thu, không nhịn được mà khúc khích cười.
Dạ Dữ: “…”
Thư Điềm tươi cười rạng rỡ bắt tay vào việc. Đầu tiên là rửa sạch đĩa rồi dùng khăn khô sạch lau lại, ngón tay nàng thon dài, linh hoạt mà cẩn thận, cả chiếc đĩa trở nên sáng bóng.
Thư Điềm cầm cây cọ lên, tỉ mỉ quét một lớp dầu lên đĩa, việc này giúp cho bánh phở sau khi hấp chín sẽ dễ dàng lấy ra khỏi đĩa.
Sau đó, nàng dùng muỗng, múc một muỗng sữa gạo từ từ đổ vào trong đĩa.
Sữa gạo chảy thành một dòng trắng muốt, từ từ lan ra từ giữa, chẳng mấy chốc đã phủ kín cả chiếc đĩa sứ.
Dạ Dữ cúi đầu liếc nhìn, chiếc đĩa sứ sạch sẽ kết hợp với sữa gạo trắng tinh, trông vô cùng dễ chịu.
Thư Điềm cẩn thận đặt chiếc đĩa lên giá trong nồi, nước trong nồi đã sôi sùng sục, Thư Điềm suýt nữa bị bỏng tay, liền vội vàng dùng ngón tay véo véo dái tai.
Đậy nắp nồi lại, chờ khoảng một nén nhang là được.
Thư Điềm tiếp tục chuẩn bị đĩa sữa gạo tiếp theo.