Chương 39: Thăm dò nhà ăn

Thư Điềm vẫn chưa từng đến nhà ăn của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ.

Nàng nhỏ giọng hỏi: “Nhà ăn ở đâu?”

Tiểu Hồng chỉ ra ngoài cửa sổ nhà bếp, nói: “Phía sau bức tường kia chính là nhà ăn.”

Thì ra nhà ăn và sân bếp sau thông với nhau, chỉ vì cửa không kề nhau nên trông có vẻ rất xa.

Thư Điềm gật đầu, nhân lúc Dương sư phụ không để ý, nàng liền trà trộn vào đám gia nhân đang bưng bê thức ăn, đi vào nhà ăn.

Ngay khoảnh khắc bước vào nhà ăn, Thư Điềm lập tức sững sờ.

Trong ty chỉ huy Cẩm Y Vệ này, ngay cả nhà ăn cũng được xây dựng vô cùng tráng lệ, huy hoàng.

Cửa gỗ chạm hoa mạ vàng, hoa cửa sổ bằng lụa mỏng xuyên thấu, trong lư hương bằng tử kim còn đang đốt những loại hương liệu quý giá.

Nhưng mùi hương liệu hòa lẫn với mùi thức ăn luôn tạo ra một cảm giác kỳ quái.

Từng chiếc bàn bát tiên bằng gỗ tử đàn quý giá được đặt ngay ngắn trong nhà ăn, mỗi bàn có thể ngồi từ sáu đến tám người.

Lần lượt có các Cẩm Y Vệ tiến vào, người có phẩm cấp cao hơn một chút thì mặc áo cá chuồn màu đỏ thẫm phô trương, trang phục có phần tương tự Doãn Trung Ngọc mà Thư Điềm từng gặp.

Người có phẩm cấp thấp hơn thì mặc áo gấm màu xanh lục, trông khiêm tốn và kín đáo hơn nhiều.

Thư Điềm nép mình bên cạnh cửa sau dành cho người bưng thức ăn, quan sát kỹ một lúc liền nắm được quy trình lên món.

Sau khi món ăn trong bếp được nấu xong sẽ do các gia nhân bưng đến nhà ăn. Mỗi món đều được đựng trong một chậu lớn, chậu này nối tiếp chậu kia xếp thành một hàng dài, tuy trông rất hoành tráng nhưng các món nóng đều nằm ngả nghiêng trong chậu, chẳng có chút mỹ cảm nào, càng đừng nói đến việc khơi dậy cảm giác thèm ăn của người khác.

Thư Điềm thấy Tiết đại nương đứng bên cạnh chậu thức ăn, nhanh nhẹn múc đủ loại món vào chung một chiếc bát lớn, nước canh và thức ăn với những hương vị khác nhau đều trộn lẫn vào nhau.

Thư Điềm cau mày, như vậy chẳng phải sẽ lẫn hết mùi vị sao?

Thư Điềm tiếp tục quan sát, chỉ thấy một vị Cẩm Y Vệ ngồi xuống trước bàn.

Tiết đại nương liền ra lệnh cho một gia nhân bưng bát cơm trình lên.

Gia nhân cẩn thận đặt bát cơm lớn trước mặt vị Cẩm Y Vệ nọ rồi cúi người lui xuống.

Lễ nghi thì làm đủ, nhưng bát cơm và thức ăn lớn này trông thực sự quá mức thô lỗ.

Vị Cẩm Y Vệ kia dường như đã quen, hắn chẳng thèm liếc nhìn, tựa như không hề có hứng thú thưởng thức đồ ăn trong bát.

Thư Điềm thấy vị Cẩm Y Vệ nọ dùng đũa, tùy ý và vài cái, gắp một miếng cơm đưa vào miệng, vẻ mặt vẫn không có chút cảm xúc nào.

Thư Điềm đảo mắt một vòng, phát hiện không ít người đều trong trạng thái tương tự, trông vô cùng vô cảm.

Thức ăn ngon có thể mang lại cho người ta cảm giác vui vẻ. Nếu thực khách không cảm nhận được niềm vui, chứng tỏ đã có vấn đề gì đó xảy ra.

Thư Điềm quan sát tỉ mỉ một lúc rồi đăm chiêu rời đi.

-

Kinh thành về đêm, trăng sáng sao thưa.

Gió thu gào thét, những ngày gần đây trời càng lúc càng lạnh. Vừa đến buổi tối, phần lớn mọi người đã tan ca về nhà.

Trong ty chỉ huy Cẩm Y Vệ tĩnh lặng như tờ, chỉ có lính canh cửa đứng thẳng tắp.

Một tràng tiếng bước chân phá vỡ sự tĩnh mịch, lính canh ngước mắt lên, vừa nhìn thấy một góc áo cá chuồn màu đỏ thẫm, lập tức quỳ một gối xuống đất: “Cung nghênh Dạ Dữ đại nhân.”

Dạ Dữ từ trong bóng tối bước ra, hắn khẽ gật đầu rồi nhanh chân bước vào ty chỉ huy Cẩm Y Vệ.

Hắn vừa từ bên ngoài điều tra án trở về, một thân áo cá chuồn đỏ thẫm dưới ánh trăng phát ra ánh sáng lạnh lẽo, trông vô cùng uy nghiêm.

Doãn Trung Ngọc theo sát gót phía sau, hai người cùng nhau đi qua sân giữa.

“Dạ Dữ đại nhân, vụ án hôm nay, lát nữa thuộc hạ trở về sẽ chỉnh lý hồ sơ, ngày mai trình lên cho ngài...” Doãn Trung Ngọc đang nói thì Dạ Dữ bỗng dừng bước.

Dạ Dữ lập tức giơ tay — Doãn Trung Ngọc theo bản năng im bặt, ánh mắt dõi theo hướng Dạ Dữ đang nhìn.

Doãn Trung Ngọc thấp giọng hỏi: “Đại nhân... sao vậy?”

Dạ Dữ nhìn về hướng nhà bếp, ánh mắt ngưng lại: “Nhà bếp có người.”

Ngày thường vào giờ này, nhà bếp đã sớm không còn ai, hôm nay là có chuyện gì?

Dạ Dữ và Doãn Trung Ngọc nhìn nhau, lẽ nào là Ngọc Nương mà hoàng đế ban thưởng nhân lúc đêm khuya vắng người... muốn làm chuyện gì đó mờ ám?

“Ngươi đến chỗ cửa bí mật xem.” Dạ Dữ thấp giọng nói.

Ở góc nhà bếp có một cánh cửa bí mật, người biết không nhiều, nhưng nếu bị phát hiện thì có thể từ đó trốn thoát khỏi ty chỉ huy Cẩm Y Vệ.

Doãn Trung Ngọc ngầm hiểu, liền xoay người đi thẳng đến chỗ cánh cửa bí mật, còn Dạ Dữ thì rón rén bước chân, tiến vào nhà bếp.

Sân giữa của khu vực nhà bếp vô cùng trống trải, bốn phía đều tối om, chỉ có nhà bếp là còn thắp đèn dầu.

Dạ Dữ nghe thấy trong nhà bếp có tiếng sột soạt liền bước lại gần vài bước.

Sau đó, bóng người trong phòng khẽ động, hình dáng của một thiếu nữ được chiếu lên cửa sổ.