Thư Điềm sắc mặt bình tĩnh nhận lấy bao gạo, Tiểu Hồng và Tiểu Thúy bèn cùng nhau giúp nàng khiêng bao gạo ra ngoài.
Tiểu Hồng nói: “Gạo sớm này không biết làm sao lại vào được kho, các đại nhân Cẩm Y Vệ ai nấy đều thân thể quý giá, nếu họ ăn không vừa miệng, e là sẽ tìm ngươi gây sự đấy...”
Tiểu Thúy cũng lo lắng nói: “Đúng vậy... Trước đây có một đầu bếp cho nhiều muối quá, suýt chút nữa bị một vị đại nhân đánh chết...”
Thư Điềm cười, nói: “Yên tâm đi, tuy là gạo sớm nhưng ta cũng có cách biến nó thành món ngon.”
Mỗi một loại nguyên liệu đều có điểm sáng của nó, chỉ cần dùng đúng cách là có thể biến mục nát thành thần kỳ.
Thư Điềm mang gạo sớm về nhà bếp.
Lúc này đã gần đến giờ Ngọ, các đầu bếp đều đã bắt đầu bận rộn, Thư Điềm cũng bắt đầu nghiên cứu bao gạo sớm này.
Nàng đổ gạo ra trước, kiểm tra kỹ một lượt, tuy là gạo sớm nhưng hạt nào hạt nấy cũng căng mẩy, không có quá nhiều hạt lép lẫn vào.
Thư Điềm suy nghĩ một lát rồi nảy ra ý tưởng.
Nàng đổ một lượng lớn gạo vào trong một chiếc thùng gỗ, tiếng lạo xạo vang lên như những viên ngọc nhỏ va vào nhau, nghe thật vui tai.
Nàng lại múc mấy gáo nước lớn đổ vào thùng.
Những hạt gạo trắng ngần ngâm trong nước, phần lớn chìm xuống đáy, trắng muốt một mảng, tựa như những bông tuyết đông lại dưới nước, mang một vẻ đẹp thoát tục.
Nàng dùng tay vo gạo, giữa những hạt gạo liền xuất hiện từng xoáy nước nhỏ, không ít hạt gạo cũng theo đó mà nhảy múa tưng bừng.
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy đang rửa rau ở bên cạnh đều tò mò nhìn sang.
Tiểu Hồng thấy Thư Điềm ngâm không ít gạo sớm, bèn thắc mắc hỏi: “Thư Điềm, ngươi định làm gì vậy?”
Tiểu Thúy chớp chớp mắt, cũng có chút mong đợi nhìn nàng.
Thư Điềm tinh nghịch cười, thấp giọng hỏi: “Các ngươi đã từng ăn bún gạo chưa?”
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy nhìn nhau, rồi cùng lắc đầu.
Hai người này trông rất giống nhau, động tác lại khá đồng đều, trông như đang soi gương, nhìn có chút buồn cười.
“Bún gạo là gì?” Bọn họ chỉ từng nghe nói đến cơm và mì sợi.
Thư Điềm không nhịn được cười, nói: “Bún gạo là một loại nguyên liệu ở phương Nam. Bún gạo thường được làm từ gạo, qua các công đoạn như ngâm, xay thành bột, hấp chín, trở thành món chính dạng sợi dài, ăn kèm với đồ ăn xào, hoặc có thể ăn với nước dùng và các loại gia vị khác, trở thành một bữa sáng ngon miệng.”
Tiểu Hồng chưa từng nghe đến món ăn này liền hỏi: “Phương Nam? Là nơi nào ở phương Nam?”
Thư Điềm nghĩ một lát, phương Nam của Vân quốc thực ra không đủ tính là Nam, có lẽ là không có.
Nàng từng xem bản đồ của thời đại này, Đại Vân ở phía đông bắc đại lục, phía dưới là Bạch Man, phía tây Bạch Man là Ngõa Đán, phía nam là Đại Văn, mỗi quốc gia và khu vực đều có sở thích ẩm thực khác nhau.
Thế là Thư Điềm nói: “Ta cũng đọc được trong một cuốn sách thôi, không rõ là ở nơi nào, đợi ta làm xong, các ngươi nếm thử là biết ngay!”
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy gật đầu thật mạnh.
Chỉ mới ở chung nửa ngày ngắn ngủi, họ đã đem lòng yêu mến Thư Điềm. Thư Điềm không chỉ dạy hai người cách rửa rau mà còn dùng dăm ba câu nói đã hóa giải được ý đồ xấu của Tiết đại nương, khiến bọn họ vô cùng khâm phục.
Đúng lúc này, chiếc chuông ở cửa bỗng nhiên vang lên tiếng “leng keng”.
Tất cả đầu bếp đều đẩy nhanh tốc độ, lửa trong lò cháy càng thêm vượng, các món ăn khác nhau được xào nấu trong những chiếc nồi lớn, người nhanh tay hơn đã bắt đầu bày ra đĩa.
Không ít gia nhân tràn vào, bắt đầu phụ giúp bưng bê thức ăn.
Trong chốc lát, nhà bếp đã đông nghịt người, bận rộn không ngớt.
Thư Điềm tò mò nhìn họ đi tới đi lui, nghi hoặc hỏi: “Tiếng chuông này có ý gì vậy?”
Tiểu Thúy ngước mắt nhìn, đáp: “Sắp đến giờ ăn cơm trưa rồi, các đại nhân sắp đến nhà ăn dùng bữa đó!”
Tiểu Hồng nói thêm: “Đây là lúc nhà bếp bận rộn nhất trong ngày, vì bữa sáng chẳng có mấy ai ăn, còn bữa trưa, những vị đại nhân không ra ngoài làm nhiệm vụ sẽ đến đây dùng bữa… Tới tối, nếu rảnh rỗi, họ sẽ về nhà hoặc đến các tửu lầu, quán ăn…”
Thư Điềm hiểu rõ gật đầu, nơi này khác với quán ăn Vô Danh, trước đây lúc phụ thân nàng còn khỏe, họ thường bận rộn từ sáng đến tối, một ngày ba bữa, thực khách lúc nào cũng nườm nượp kéo đến.
Thư Điềm nhớ đến quán ăn của mình, trong lòng không khỏi có chút buồn bã, mất mát.
“Mấy ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, không mau đi làm việc đi!” Dương sư phụ chẳng biết đã đến từ lúc nào, quát lớn ba người họ. Tiểu Hồng và Tiểu Thúy sợ hãi, lập tức quay lại rửa rau. Thư Điềm cũng hoàn hồn, nàng đi đến bên cạnh Tiểu Hồng, thấp giọng hỏi: “Ta có thể đến nhà ăn xem tình hình dùng bữa của các đại nhân không?”
Nàng cần hiểu rõ hơn về những Cẩm Y Vệ này thì mới có thể làm ra món ăn sáng phù hợp với họ.
Tiểu Thúy suy nghĩ một lát rồi nói: “Chắc là ngươi có thể, nhưng chúng ta thì không được.”
Hai tỷ muội bọn họ thuộc nhóm tạp dịch cấp thấp nhất, không có tư cách vào nhà ăn hầu hạ.