Thư Điềm thấy Tiết đại nương đã tin bảy phần, lại chuyển chủ đề, nói: “Nhưng ta cũng chỉ nghe nói thế, ai biết thật giả thế nào chứ? Dù sao ta cũng còn nhỏ, hiểu biết có hạn, nếu Tiết đại nương quanh năm ăn gạo mốc mà không sao, vậy thì chắc các đại nhân Cẩm Y Vệ ăn một chút cũng sẽ không chết người, nhiều lắm cũng chỉ đau bụng, trúng độc gì đó thôi... Tiết đại nương, ngài nói có phải không?”
Sắc mặt Tiết đại nương cứng đờ, nhưng bà ta vẫn gân cổ, không chịu xuống nước: “Ngươi, ngươi đừng hù dọa ta!”
Tiểu Thúy có chút bất bình nói: “Tiết đại nương, ngài đừng bắt nạt Thư Điềm mới đến. Người ta không giống chúng ta, là một đầu bếp thực thụ đấy!”
Đối với nhà bếp mà nói, người có thể một mình cầm muôi là đầu bếp, cũng được coi là nửa chủ nhân của nhà bếp, là người có tay nghề.
Còn những người làm việc vặt đều bị xem là kẻ hầu người hạ, địa vị thấp hơn đầu bếp một bậc.
Tiết đại nương cười như không cười, nói: “Ta làm sao lại không biết Thư Điềm là đầu bếp chứ? Dương sư phụ đã cố ý dặn dò ta rồi mà.”
Lời này của bà ta không sai, vừa rồi Dương sư phụ quả thực đã cố ý “dặn dò” bà ta, phải cho Thư Điềm một đòn phủ đầu.
Thư Điềm tuy tốt tính nhưng cũng không phải là người mặc cho kẻ khác chèn ép, nàng giả vờ tò mò: “Tiết đại nương, kho hàng này ngày thường do ai quản lý?”
Tiết đại nương đáp không cần suy nghĩ: “Tất nhiên là ta rồi!” Bà ta không chỉ phải quét dọn trong kho mà còn phụ trách kiểm kê số lượng, sắp xếp nguyên liệu.
Thư Điềm tỏ vẻ khó hiểu hỏi: “Nếu là Tiết đại nương quản lý, chắc hẳn cũng sẽ để ý đến tình trạng của các loại nguyên liệu. Gạo này... tại sao lại bị mốc?”
Khóe mắt Tiết đại nương giật giật, gắt lên: “Này, ở đây nhiều nguyên liệu như vậy, sao mà trông coi cho xuể được? Hơn nữa... Dương sư phụ còn chưa nói gì, ngươi mới đến, quản nhiều chuyện như vậy làm gì...”
Thư Điềm liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự chột dạ của Tiết đại nương, nàng bình tĩnh cười, nói: “Tiết đại nương đừng giận, ta không có ý gì khác... Chỉ là nếu ta dùng gạo này thì e là không tốt cho ngài đâu.” Nàng ngước mắt, nhìn thẳng Tiết đại nương nói: “Các vị đại nhân Cẩm Y Vệ này, ai nấy đều không giàu thì sang, lỡ như ăn vào có bề gì thì phải làm sao? Đến lúc đó xảy ra chuyện mà truy cứu, nếu tra ra chúng ta... ta dù sao cũng là người mới, không hiểu biết gì, nhưng Tiết đại nương ở đây cũng không ít năm rồi nhỉ? Nếu tra ra ngài quản lý kho không tốt trước, lại dùng gạo mốc để lấp liếʍ sau, chỉ e là...”
Thư Điềm còn chưa nói xong, sắc mặt Tiết đại nương đã trắng bệch như tờ giấy.
Vốn dĩ gạo bị mốc là do bà ta quản lý sơ suất nên bà ta muốn mượn tay Thư Điềm để tiêu thụ hết số gạo này, dù sao bữa sáng cũng chẳng có mấy người ăn, cùng lắm thì nấu xong rồi đổ đi, vừa hay xóa được khoản sổ sách này.
Nhưng sau khi nghe Thư Điềm nói một hồi, bà ta cũng có chút sợ hãi.
Trong Cẩm Y Vệ này, ai nấy cũng đằng đằng sát khí, hung thần ác sát, lỡ như thật sự có người ăn phải rồi sinh bệnh, bà ta còn có thể sống sót mà ra ngoài sao?
Dù có muốn giúp Dương sư phụ “dằn mặt” cô nương đầu bếp này thì bà ta cũng không thể tự đẩy mình vào chỗ chết được!
Tiết đại nương nghĩ lại, toát cả mồ hôi lạnh.
Bà ta lúng túng cười hai tiếng, nói: “Vẫn là Thư Điềm nói phải, là bà già này hồ đồ rồi!” Nói xong, bà ta liền buộc lại bao gạo mốc, kéo sang một bên.
Thư Điềm thầm thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Hồng và Tiểu Thúy nhìn nhau mỉm cười.
Tiết đại nương đảo mắt, lại lôi ra một bao tải khác, nói: “Lần này không phải gạo mốc đâu, ngươi xem, toàn là gạo tốt!”
Thư Điềm đã có lòng đề phòng, nàng chủ động cởi dây, bốc một nắm gạo ra xem. Hạt gạo trắng tinh nhưng hạt nào hạt nấy trông rất nhỏ, chất gạo quá cứng và giòn, không giống gạo thường.
Thư Điềm ngước mắt hỏi: “Đây là gạo sớm?”
Gạo sớm và gạo muộn không giống nhau, gạo sớm thường được thu hoạch vào khoảng tháng bảy đến tháng tám, ăn vào có cảm giác hơi cứng, so với gạo muộn thì cả mùi vị lẫn chất lượng đều kém hơn nhiều, giá trị dinh dưỡng không cao nhưng lại no lâu hơn.
Tiết đại nương xòe hai tay, nói: “Đúng vậy, tuy là gạo sớm nhưng cũng là gạo tốt, nếu ngươi còn kén cá chọn canh nữa thì không còn loại nào khác đâu! Bữa sáng vốn không có nhiều người ăn, theo quy củ, không thể phân phát thêm nguyên liệu được.”
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy nghe vậy đều nhíu mày, tại sao Tiết đại nương cứ phải làm khó Thư Điềm như vậy chứ?
Thư Điềm sờ vào hạt gạo, lại nói: “Được, gạo sớm thì gạo sớm.”
Tiết đại nương thấy nàng đồng ý nhanh như vậy, ngược lại có chút bất ngờ, bà ta vội vàng nói: “Đây là tự ngươi đồng ý đấy nhé!”
Nói xong, liền vội vàng ghi bao gạo sớm này vào sổ dưới tên của Thư Điềm.
Tiết đại nương ghi sổ xong, thầm nghĩ: Để ta xem ngươi có thể làm ra được trò trống gì!