Thư Điềm phóng mắt nhìn, dường như có không ít danh tửu, miệng vò được niêm phong cẩn thận, chưa hề bị động đến. Có nhiều loại rượu nàng chỉ từng nghe phụ thân kể chứ chưa bao giờ thấy, không khỏi có chút kinh ngạc.
Tiết đại nương thấy dáng vẻ kinh ngạc của họ bèn dặn dò: “Chỗ rượu này các ngươi đừng động vào lung tung, đều là rượu do Hoàng thượng ban thưởng... Chỉ huy sứ đại nhân trước nay không đυ.ng một giọt rượu nên đều được cất vào hầm rượu này, chỉ khi ty chỉ huy Cẩm Y Vệ có tiệc mới lấy ra cho các Cẩm Y Vệ uống. Nếu làm vỡ bất kỳ vò nào, mạng nhỏ của các ngươi cũng đền không nổi đâu!”
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy nghe vậy, vội vàng gật đầu lia lịa.
Thư Điềm hỏi: “Tiết đại nương, ở đây có nhiều nguyên liệu như vậy... ta có thể dùng những thứ nào?”
Tiết đại nương thu lại vẻ đắc ý, ho khẽ một tiếng, đóng cửa hầm rượu lại rồi nói: “Theo ta.”
Bà ta dẫn ba người đến một góc tối trong kho, Tiết đại nương mang thang tới, lại chậm rãi xách váy lên, một tay vịn thang, vụng về trèo lên. Thư Điềm sợ bà ta ngã nên chủ động giúp bà ta giữ thang.
Tiết đại nương tìm thấy một bao tải trên nóc kệ, bà ta vươn tay ném bao tải xuống đất, một tiếng “bụp” vang lên làm tung lên một lớp bụi.
Thư Điềm, Tiểu Hồng và Tiểu Thúy không nhịn được mà ho sặc sụa.
Tiết đại nương từ trên thang bước xuống, chán ghét phủi bụi trên tay nói: “Bao này là của ngươi.”
Thư Điềm có chút nghi hoặc, nàng bước tới, cởi dây cột bao ra xem. Những hạt gạo bên trong đã hơi ngả vàng, đưa lại gần ngửi, mùi mốc xộc thẳng vào mũi!
Thư Điềm chau mày nói: “Gạo này bị mốc rồi à?”
Tiết đại nương cười khan hai tiếng: “Gạo này để hơi lâu một chút, nhưng nấu thành cháo thì cũng na ná nhau cả, đừng lãng phí!”
Đầu bếp phụ trách bữa sáng trước đây vì muốn tiện lợi nên ngày nào cũng nấu cháo, Tiết đại nương nghĩ Thư Điềm chắc chắn cũng không ngoại lệ.
Thư Điềm nhìn chằm chằm Tiết đại nương: “Nhưng gạo mốc dù có nấu thành cháo cũng sẽ có mùi mốc, ăn vào có hại cho sức khỏe.”
Tiết đại nương thong thả bẩy móng tay, cười khẩy nói: “Ôi dào, có gì mà nghiêm trọng thế? Ta từng sống những ngày khổ cực rồi, loại gạo nào mà chưa ăn qua chứ? Thỉnh thoảng một hai bữa, không sao đâu...”
Sắc mặt Thư Điềm trở nên nghiêm trọng.
Đầy kho nguyên liệu tươi ngon, bao gạo cũ mà Tiết đại nương lấy ra rõ ràng là loại tệ nhất.
Ngay cả Tiểu Thúy cũng nhíu mày, nàng ấy nhỏ giọng lầm bầm: “Tiết đại nương, gạo này mốc hết rồi mà. Ngài xem, màu cũng đổi rồi, ăn làm sao được...”
Tiết đại nương lườm nàng ấy một cái, quát lên: “Con nhóc ranh, liên quan gì đến ngươi hả? Ngươi không đi rửa rau của ngươi đi, chạy đến đây hóng chuyện gì chứ?”
Tiểu Thúy là người thẳng tính, rất không phục, nhỏ giọng nói: “Vốn dĩ là vậy mà...”
Tiết đại nương hung hăng trừng mắt nhìn nàng ấy: “Còn lôi thôi nữa thì tối nay khỏi ăn cơm!”
Tiểu Hồng vội kéo Tiểu Thúy lại, lắc đầu với nàng ấy.
Hai người họ đều là người dưới trướng Tiết đại nương, nếu thật sự đắc tội nặng với bà ta, e rằng sẽ không yên thân.
Thư Điềm kéo Tiểu Hồng và Tiểu Thúy ra sau lưng, ra hiệu cho họ đừng tranh cãi với Tiết đại nương nữa.
Thư Điềm ngước mắt, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào Tiết đại nương, Tiết đại nương cũng không hề yếu thế mà nhìn chằm chằm lại nàng.
Chỉ thấy Thư Điềm ung dung nói: “Nếu Tiết đại nương đã bảo ta dùng gạo mốc, vậy thì ta dùng thôi... Dù sao nếu có ăn chết người thì cũng đã có Tiết đại nương gánh vác.”
Trong kho im lặng trong giây lát.
Tiết đại nương cười khẩy một tiếng: “Ngươi bớt nói năng giật gân đi!”
Tiết đại nương khoanh tay trước ngực, rõ ràng đã quyết tâm chỉ đưa cho nàng bao gạo mốc này.
Thư Điềm thong thả tìm một chiếc ghế ngồi xuống, nàng chậm rãi nói: “Tiết đại nương có biết, các loại gạo mốc cũng có sự khác biệt không?”
Tiết đại nương nghe mà có chút mơ hồ: “Ý gì?”
Thư Điềm kiên nhẫn giải thích: “Thường có hai loại mốc, một loại gọi là mốc xanh, còn một loại là mốc vàng. Mốc xanh là có màu xanh xám, còn mốc vàng thì là màu vàng đỏ, loại mốc vàng này có rửa cũng không sạch vì một khi đã mốc là mốc vào tận bên trong, không thể nào trừ tận gốc. Ta thấy bao gạo này hơi ngả vàng, tám phần là mốc vàng rồi... Ngài không biết đấy thôi, loại mốc vàng này có kịch độc, chỉ ăn một chút vào họng cũng đủ lấy đi nửa cái mạng người.”
Tiết đại nương bán tín bán nghi lắng nghe, Thư Điềm nói một cách nghiêm túc: “Năm kia có một người hàng xóm, chính vì tham rẻ mà mua phải gạo mốc, ăn xong thì ốm một trận thập tử nhất sinh, suýt chút nữa đã qua đời, thê thảm biết bao...”
Nàng nói cứ như thật, Tiểu Hồng và Tiểu Thúy cũng lắng nghe chăm chú, không nhịn được hùa theo: “Đáng sợ thật! Vừa rồi ta sờ vào liệu có bị trúng độc không?”
Tiết đại nương cũng không nhịn được nhìn bàn tay mình, luôn cảm thấy hơi đau tay.