Chương 35: Đến nhà kho

Ba người trò chuyện đến đây, Thư Điềm không khỏi trầm tư, nếu đa số Cẩm Y Vệ đều có chút gia sản, vậy thì bữa sáng như thế nào mới có thể thu hút được họ đây?

Tiểu Thúy thấy nàng chau mày liền hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì thế?”

Thư Điềm nói: “Nấu ăn cũng như đánh trận, biết người biết ta, trăm trận không thua.” Muốn làm bữa sáng cho các Cẩm Y Vệ, trước tiên phải quen thuộc và thấu hiểu họ cái đã.

Thư Điềm hỏi: “Các ngươi có biết ngày thường họ thích ăn gì không?”

Tiểu Hồng và Tiểu Thúy nhìn nhau rồi lắc đầu.

Thân phận các nàng thấp kém, gần như chưa từng tiếp cận những đại nhân vật kia.

Thư Điềm liền nhớ lại những cảnh tượng mình đã thấy trên đường đến đây.

Trên các con phố gần ty chỉ huy Cẩm Y Vệ chỉ có một hai quán mì cùng hai ba gánh hàng rong bán quẩy và bánh rán, lựa chọn không nhiều.

Nếu các Cẩm Y Vệ buổi sáng đều vội điểm danh, vậy thì số người có thể thong dong vào quán ăn mì chắc không nhiều.

Còn nếu đi mua quẩy và bánh rán thì dường như... lại làm tổn hại đến uy nghiêm của bộ áo cá chuồn này... Cho nên, các Cẩm Y Vệ hoặc là đã ăn ở nhà rồi mới đến, hoặc có thể là cứ thế nhịn đói làm việc.

Vì vậy, nhu cầu ăn sáng chắc chắn là có, vấn đề còn lại là phải nghiên cứu xem rốt cuộc bữa sáng như thế nào mới có thể hấp dẫn họ dậy sớm một khắc.

Trong lòng Thư Điềm đã có vài ý tưởng bèn hỏi: “Vậy nhà kho ở đâu? Có thể dẫn ta đi xem không?”

Tiểu Thúy nói: “Chúng ta không có chìa khóa, muốn xem nguyên liệu thì phải tìm Tiết đại nương, mọi việc vặt trong nhà bếp đều do bà ta quản.”

Tiểu Thúy và Tiểu Hồng cũng thuộc quyền quản lý của Tiết đại nương.

Thư Điềm gật đầu, đang định đi tìm Tiết đại nương thì thấy một phụ nhân tầm năm mươi tuổi đang đủng đỉnh đi tới.

Tiết đại nương ưỡn ẹo tấm thân béo mập, đôi mắt ti hí nở nụ cười nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu rõ rệt.

Bà ta cất cao giọng, khoa trương gọi một tiếng: “Ối, đây là Đổng đầu bếp mới đến phải không?”

Thư Điềm hơi sững người rồi lập tức gật đầu cười với bà ta: “Chào Tiết đại nương.”

Tiết đại nương chép miệng hai tiếng: “Chẳng trách lọt được vào mắt xanh của Ngô thiêm sự, đúng là một mỹ nhân...”

Lời này của bà ta nghe thì có vẻ khen ngợi nhưng lại luôn ẩn chứa vài phần kỳ quái.

Thư Điềm tự động bỏ qua giọng điệu châm chọc của bà ta, hỏi thẳng: “Tiết đại nương, Dương sư phụ bảo ta phụ trách bữa sáng ngày mai, liệu có thể phiền ngài dẫn ta đến nhà kho xem qua được không?”

Chìa khóa kho trong nhà bếp này có hai chiếc, một chiếc ở chỗ Dương sư phụ, chiếc còn lại do Tiết đại nương, người phụ trách việc vặt trong bếp cất giữ.

Tiết đại nương ngày nào cũng phải vào kho quét dọn, kiểm đếm nên lúc nào cũng mang theo chìa khóa bên mình.

Tiết đại nương cười gượng hai tiếng, nói: “Được thôi, được thôi! Ta dẫn ngươi đi ngay!”

Tiết đại nương đi trước dẫn đường.

Tiểu Hồng và Tiểu Thúy cũng chưa từng vào kho nên cũng tò mò đi theo. Tiểu Hồng khẽ kéo tay áo Thư Điềm: “Ngươi... ngươi cẩn thận một chút.”

Nàng ấy ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Lòng Thư Điềm khẽ động, đưa mắt nhìn nàng ấy đầy cảm kích.

Tiết đại nương nhanh nhẹn lấy chìa khóa ra, chẳng mấy chốc đã mở được cửa kho.

Theo tiếng “kẽo kẹt”, Thư Điềm kinh ngạc mở to mắt.

Kho của nhà bếp ty chỉ huy Cẩm Y Vệ này quả thực quá phong phú!

Kho hàng này nhìn từ bên ngoài có vẻ hai tầng, nhưng khi vào trong mới phát hiện bên trong rỗng, tất cả kệ hàng đều được dựng từ mặt đất lên, kéo dài đến độ cao của tầng hai, ngẩng đầu có thể thấy ngay trần nhà, cả nhà kho là một hầm băng khổng lồ, vừa bước vào đã thấy hơi lạnh.

Đủ loại nguyên liệu tươi ngon được bày trên kệ, có đến hàng trăm loại, được sắp xếp theo từng chủng loại khác nhau.

Chỉ riêng các loại thịt đã được phân chia theo nguồn gốc, bộ phận khác nhau để đóng gói cất giữ; các loại gia vị thì nhiều không đếm xuể, bày đầy cả một bức tường ô kệ; đi vào trong vài bước còn có một hầm băng riêng, bên trong chứa không ít loại thịt quý hiếm và nguyên liệu đặc biệt, Thư Điềm cảm thấy có chút giống ngăn đông của tủ lạnh hiện đại.

Tiết đại nương mặt đầy tự hào giới thiệu cho bọn họ: “Đây là thịt dê Mạc Bắc tiến cống, đây là quýt Hoài Bắc, đây là bánh xốp Giang Nam...”

Thư Điềm ghi nhớ từng thứ, thầm cảm thán: Cẩm Y Vệ quả nhiên là đơn vị của triều đình, thật lắm tiền!

Tiểu Hồng và Tiểu Thúy cũng nhìn đến ngây người, nhiều đồ tốt như vậy, trước đây các nàng chỉ thấy đồ đã nấu chín trong bếp chứ không hề biết trong kho lại có nhiều hàng dự trữ đến thế.

Tiểu Thúy lẩm bẩm: “Đây đâu phải nhà kho, rõ ràng là bảo khố mà!”

Tiết đại nương dẫn họ đi một vòng, dừng lại trước cửa hầm rượu. Hầm rượu nằm ngay phía trong kho hàng, vừa đẩy cửa ra, chỉ thấy trên những chiếc kệ cao năm tầng bày chi chít không ít vò rượu.