- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nhà Ăn Cẩm Y Vệ
- Chương 33: Tiểu Hồng và Tiểu Thúy
Nhà Ăn Cẩm Y Vệ
Chương 33: Tiểu Hồng và Tiểu Thúy
Mạnh đầu bếp không thèm để ý đến Ngọc Nương nữa, dẫn Thư Điềm rời đi.
Ngọc Nương tức đến giậm chân, nàng ta giận dữ nhìn chằm chằm bóng lưng Thư Điềm một lúc, trong mắt vừa ghen tị vừa tức giận.
Sau khi Mạnh đầu bếp dẫn Thư Điềm đi, hắn thấp giọng nói: “Đổng cô nương, Ngọc Nương này không phải người tốt, ngươi đừng qua lại với nàng ta, cũng đừng có đắc tội nàng ta.”
Thư Điềm cười, nàng biết đây là Mạnh đầu bếp quan tâm mình liền nói: “Đa tạ Mạnh sư phụ nhắc nhở.”
Mạnh đầu bếp cười gật đầu, thầm nghĩ vị đầu bếp nữ này cũng coi như hiểu chuyện.
Hai người vào nhà bếp, trong nhà bếp có không ít người, ai cũng đang bận việc của mình, không ai chú ý đến Thư Điềm.
Thư Điềm đảo mắt nhìn quanh một vòng. Nhà bếp này rất rộng rãi, có một dãy bếp lò lửa cháy hừng hực, có mấy đầu bếp đang đứng trước bếp nấu nướng, khói bếp bốc lên từng đợt; khu vực thớt cũng rất lớn, các loại dao phay, dụng cụ nhà bếp được xếp ngay ngắn, có một đầu bếp đang cầm dao phay, thái củ cải một cách thuần thục, từng lát từng lát, vang lên tiếng “cộc cộc”; phía trên thớt còn treo không ít thịt muối, ớt khô và các loại nguyên liệu khác, trông vô cùng phong phú, rất náo nhiệt.
Mạnh đầu bếp dẫn Thư Điềm đến trước bể rửa rau, chỉ thấy có hai thiếu nữ đang đứng bên cạnh bể.
Bóng lưng hai người khá giống nhau, vóc dáng đều không cao, trông nhỏ nhắn xinh xắn, lại rất gầy yếu.
“Tiểu Hồng, Tiểu Thúy.” Mạnh đầu bếp lên tiếng gọi.
Hai người cùng quay mặt lại, Thư Điềm kinh ngạc trong thoáng chốc, hóa ra lại là một cặp song sinh!
Tiểu Hồng là tỷ tỷ, trông khá thanh tú, Tiểu Thúy là muội muội, so với Tiểu Hồng, thần thái giữa hai hàng lông mày càng thêm hoạt bát.
Mạnh đầu bếp giới thiệu: “Đây là đầu bếp nữ mới đến, Đổng Thư Điềm, hôm nay sẽ rửa rau cùng các ngươi trước. Các ngươi dẫn nàng ấy làm quen với nhà bếp của chúng ta đi.”
Thư Điềm cười rộ lên: “Chào hai vị cô nương, cứ gọi ta là Thư Điềm được rồi!”
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy tức thì tươi cười rạng rỡ, Tiểu Hồng nói: “Bọn ta đang lo rau hôm nay khó rửa, cần người giúp đây!”
Nói xong, Tiểu Hồng chỉ vào hai sọt rau xanh lớn sau lưng.
Sau khi Mạnh đầu bếp dẫn Thư Điềm đến liền đi làm việc của mình.
Thư Điềm nhìn hai sọt rau, chỉ thấy trên lá rau xanh mơn mởn dính không ít bùn đất, vô cùng bẩn thỉu.
Tiểu Thúy thở dài: “Lúc người trồng rau giao rau đến, không cẩn thận bị ngã một cái, hai sọt rau này đều rơi vào vũng bùn, bẩn chết đi được, làm sao mà rửa cho hết đây!”
Trong nhà bếp, chỉ có hai người họ phụ trách rửa rau, hôm nay lá rau này đặc biệt khó rửa, phải cẩn thận rửa sạch bùn đất mới được. Tiểu Hồng và Tiểu Thúy rửa cả buổi sáng mà chưa xong được một phần ba, hai bàn tay đều bị ngâm đến trắng bệch.
Thư Điềm theo bản năng liếc nhìn ngón tay của họ, nghi hoặc hỏi: “Các ngươi cứ rửa từng chút một như vậy sao?”
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy nhìn nhau, đồng thanh hỏi: “Vậy thì rửa thế nào?”
Thư Điềm nghĩ một lát rồi nói: “Ta có một cách, có thể rửa sạch rau rất nhanh.”
Nói rồi, nàng nhìn sang bên cạnh bể nước, vừa hay có một cái chậu gỗ lớn. Nàng cầm chậu gỗ qua, múc vào đó không ít nước sạch.
Thư Điềm bỏ một nắm lớn lá rau dính bùn đất vào, sau đó rắc một muỗng muối.
Tiểu Thúy kỳ quái hỏi: “Tại sao lại bỏ muối? Không phải lúc xào rau mới bỏ vào sao?”
Thư Điềm: “Muối vào nước có thể giúp hòa tan bùn đất, sâu bọ và các loại vết bẩn, ngâm khoảng một khắc rồi rửa sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy bán tín bán nghi nhìn chằm chằm vào trong nước, Thư Điềm đưa tay khuấy lên, bùn đất quả nhiên từ từ lắng xuống một ít.
Một khắc sau, Tiểu Hồng đưa tay vớt lên một nắm rau xanh, chỉ thấy bùn đất trên bề mặt rau xanh gần như đã bị nước muối hút đi, trở nên sạch sẽ hơn nhiều!
Hai người tấm tắc khen ngợi, Tiểu Thúy nói: “Ngươi biết nhiều thật đó!”
Thư Điềm cười: “Có một số mẹo nhỏ trong bếp có thể tiết kiệm không ít thời gian, sau này có cơ hội ta sẽ từ từ chia sẻ cho các ngươi.”
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy gật đầu lia lịa. Từ khi vào nhà bếp, hai người bọn họ vẫn luôn làm việc vặt, học được rất ít thứ, bây giờ Thư Điềm nói bằng lòng dạy bọn họ, bọn họ liền có cảm tình với Thư Điềm.
Chưa đến nửa canh giờ, ba người đã rửa sạch toàn bộ lá rau, Tiểu Hồng cười hì hì nói: “Có cách này, sau này rửa rau sẽ nhàn hơn nhiều!”
Ba người nhìn nhau cười.
“Lại tìm ra cách lười biếng gì rồi?” Một giọng nam trầm hùng vang lên, lộ rõ vẻ không vui.
Tiểu Hồng và Tiểu Thúy quay đầu lại nhìn, tức thì vô cùng sợ hãi!
Dương sư phụ mặc một bộ áo bào trắng, râu hơi vểnh lên, trông rất uy nghiêm, không biết ông ấy đã đứng sau lưng họ từ lúc nào.
Tiểu Thúy và Tiểu Hồng lí nhí nói: “Dương, Dương sư phụ...” Trong mắt mang theo vẻ hoảng sợ lo âu.
Thư Điềm thong dong bước lên, hành lễ: “Xin ra mắt Dương sư phụ.”
Dương sư phụ ngước mắt nhìn Thư Điềm, ánh mắt hơi khựng lại, kinh ngạc trong giây lát rồi lại trở lại như thường.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nhà Ăn Cẩm Y Vệ
- Chương 33: Tiểu Hồng và Tiểu Thúy