Thư Điềm gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Nơi này tương đương với tổng bộ của tổ chức Cẩm Y Vệ, ngoài tổng bộ ra, các nơi còn có chi nhánh.
Các quan viên cấp trung và cao của Cẩm Y Vệ sẽ thường xuyên xuất hiện ở đây.
Thư Điềm đang cúi đầu suy nghĩ, bỗng nhiên phía trước xuất hiện một người, nàng né không kịp, hai người đâm sầm vào nhau.
Giọng nói kiêu kỳ của Ngọc Nương vang lên: “Kẻ nào không có mắt, dám đυ.ng vào bản cô nương hả?”
Giọng nói lanh lảnh của Ngọc Nương phá vỡ sự tĩnh lặng của nhà bếp.
Từ khi nàng ta đến nhà bếp, chưa có ai dám không kính trọng hay không nhường nhịn nàng ta.
Ngọc Nương nhíu mày, điệu đà phủi vạt áo rồi khinh miệt ngẩng đầu lên, đang định lên tiếng trách mắng thì chợt sững người.
Cô nương trước mặt tuổi nhỏ hơn nàng ta một chút, mặc một chiếc váy xanh thanh nhã, tóc đen như mây, da như ngọc, má thơm hơn tuyết.
Thư Điềm cũng bị đυ.ng đau, ngay cả dáng vẻ đôi mày thanh tú hơi nhíu lại cũng khiến người ta thương tiếc.
Trong mắt Ngọc Nương ánh lên một tia ghen tị.
“Hai người không sao chứ?” Mạnh đầu bếp lên tiếng hỏi, tuy hắn không thích Ngọc Nương nhưng cũng không muốn đối đầu với nàng ta, vẫn giữ vẻ hòa khí bề ngoài.
Ngọc Nương hừ một tiếng: “Sao lại không sao được, người ta bị đυ.ng đau rồi này!”
Mạnh đầu bếp nhíu mày, lại nhìn về phía Thư Điềm.
Thư Điềm cười: “Ta không sao, Mạnh sư phụ.” Nàng ngước mắt nhìn Ngọc Nương. Ngọc Nương đang nhìn nàng chằm chằm từ trên xuống dưới với vẻ mặt không thiện cảm.
Thư Điềm nhìn thẳng vào mắt nàng ta: “Vừa rồi đi vội quá, không cẩn thận va phải cô nương, mong cô nương lượng thứ cho.”
Nàng trước nay luôn muốn dĩ hòa vi quý, không muốn gây thêm chuyện.
Ngọc Nương lại nói giọng mỉa mai: “Ối, Mạnh đầu bếp, ngươi tìm đâu ra mỹ nhân thế này?”
Mạnh đầu bếp liếc nhìn Ngọc Nương, nói: “Đây là đầu bếp nữ mà Ngô thiêm sự mới mời, họ Đổng.”
Ngọc Nương nghi hoặc hỏi: “Đầu bếp nữ sao?” Nàng ta lại đánh giá Thư Điềm một lượt.
Dáng vẻ thế này sao có thể là đầu bếp nữ thật được?! Chắc chắn tám phần là giống mình, làm đầu bếp chỉ là cái cớ, muốn trèo cao mới là thật.
Ngọc Nương cười khẩy, chậm rãi nói: “Tuy rằng ty chỉ huy Cẩm Y Vệ này tàng long ngọa hổ, có không ít con cháu nhà giàu nhưng cũng không phải ai cũng trèo lên được. Nếu thật sự đến làm đầu bếp nữ, ta khuyên ngươi nên an phận một chút.”
Sắc mặt Thư Điềm khẽ biến, nàng liếc nhìn Ngọc Nương, thản nhiên đáp: “Ta là đầu bếp nữ, đương nhiên sẽ làm tốt phận sự của mình. Không biết cô nương có thân phận gì? Sao cũng ở trong nhà bếp này?”
Nàng trông như thuận miệng hỏi, lại đâm trúng điểm yếu của Ngọc Nương.
Sắc mặt Ngọc Nương cứng đờ.
Từ khi đến nhà bếp, nàng ta vẫn luôn vênh váo tự đắc. Mọi người nể mặt Liễu công công nên không dám yêu cầu gì với nàng ta, mấy ngày nay nàng ta cũng yên tâm thoải mái hoành hành ngang ngược trong nhà bếp.
Câu nói này của Thư Điềm khiến Ngọc Nương lập tức cảm thấy mình bị chế nhạo.
“Ta phụ trách làm gì thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi hỏi nhiều thế làm gì hả?” Đôi mắt đẹp của Ngọc Nương trừng lên, đôi môi thoa son diễm lệ khẽ run theo lời nói giận dữ.
Thư Điềm cười nhạt: “Không có gì, ta mới đến, còn phải nhờ cô nương chiếu cố nhiều hơn.”
Mấy câu nói kín kẽ không một kẽ hở khiến Ngọc Nương không thể bắt bẻ được gì, chỉ đành trơ mắt nhìn.
Mạnh đầu bếp thấy vẻ mặt không cam tâm của Ngọc Nương cũng có chút không vui, hắn nhắc nhở: “Ngọc Nương, việc bếp núc bận rộn, chính ngươi không đến giúp thì thôi, đừng gây thêm phiền phức.”
Ngọc Nương càng không vui, la lên: “Mạnh đầu bếp, ngươi không phải là mê mẩn tiểu yêu tinh này, muốn đối đầu với ta đấy chứ?”
Mạnh đầu bếp sững sờ, giận dữ nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó!”
Mạnh đầu bếp đã hơn hai mươi tuổi nhưng vẫn chưa thành gia, luôn trong tình trạng cao không tới thấp không xong, bị Ngọc Nương nói như vậy, khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên.
Tướng mạo hắn cao to thô kệch, khi nghiêm mặt lại có mấy phần uy nghiêm khiến Ngọc Nương có chút sợ hãi, nàng ta nói giọng ngoài mạnh trong yếu: “Sao nào... Ngươi, ngươi chột dạ rồi à?”
Mạnh đầu bếp: “Ngươi!”
Thư Điềm vội vàng kéo hắn lại, ôn tồn nói: “Mạnh sư phụ, không phải ngươi còn muốn dẫn ta đi gặp Dương sư phụ sao? Chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa.”
Thư Điềm ở quán ăn một thời gian không ngắn, rất biết nhìn mặt đoán ý, nàng vừa nhìn thấy Ngọc Nương đã biết nàng ta không phải kẻ hiền lành, mà Mạnh đầu bếp thân là người có vai vế thứ hai trong bếp cũng không làm gì được Ngọc Nương, có thể thấy thân phận của Ngọc Nương không hề tầm thường.
Mục đích Thư Điềm đến ty chỉ huy Cẩm Y Vệ rất rõ ràng, nàng định đợi bệnh của Đổng Tùng khỏi sẽ mở lại quán ăn của mình. Nàng chỉ muốn tự bảo vệ mình, không muốn dính dáng gì nhiều đến những người này.
Mạnh đầu bếp lấy lại bình tĩnh, nói với Ngọc Nương: “Lười so đo với kẻ ăn không ngồi rồi như ngươi!”
Ngọc Nương tức nghẹn họng.