Chương 29: Ứng tuyển đầu bếp

Nàng nhìn Đổng Tùng đang nằm trên giường, trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần có một tia hy vọng, nàng nhất định phải cứu phụ thân trở về.

Sau khi Thư Điềm giúp Lưu thị xong liền ra khỏi cửa, nàng quyết định hôm nay đến thành Đông thử vận may.

Thành Đông là khu vực phồn hoa của kinh thành, quan lại quyền quý tụ tập, tửu lâu hàng quán san sát, biết đâu tìm việc sẽ dễ dàng hơn một chút.

Thư Điềm đi một hồi lâu, cuối cùng cũng đến được khu chợ ở thành Đông nhưng cửa chợ lại bị vây kín đến không lọt một giọt nước, không ít người chen chúc trước bảng thông báo để xem.

Có người la lên: “Ối! Ty chỉ huy Cẩm Y Vệ này vậy mà lại đến dân gian tuyển đầu bếp sao?”

Đầu phố thành Đông, người đông như kiến, kẻ xem náo nhiệt lớp trong lớp ngoài, nghị luận ầm ĩ.

“Đầu bếp của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ là công việc béo bở đấy! Nghe nói chỉ có thân thích của quan to quý nhân mới có cơ hội vào, tiền công cao, việc lại nhẹ nhàng...”

“Phì! Ty chỉ huy Cẩm Y Vệ là nơi nào ngươi không biết sao? Đó là ma quật ăn tươi nuốt sống người không nhả xương, năm ngoái có bao nhiêu người chết ở đó rồi hả? Đi kiếm thứ tiền đó... chẳng lẽ thèm tiền đến phát điên rồi!”

“Nhưng mỗi tháng nửa lạng bạc, quả thực rất cao! Cữu cữu ta làm đầu bếp chính ở Giang Vị Lâu tốt nhất cũng không được giá này đâu!”

Mọi người bảy miệng tám lưỡi bàn tán, nhưng không ai dám động vào tờ cáo thị kia.

Thư Điềm lẳng lặng nghe một hồi, trong lòng rối bời. Ba chữ “tuyển đầu bếp” khiến nàng hứng thú, nhưng nghe đến “Cẩm Y Vệ” nàng lại như bị dội một gáo nước lạnh... Cuối cùng nghe được “nửa lạng bạc”, lòng nàng lại rung động.

Nửa lạng bạc, đủ để cả nhà họ sống không phải lo nghĩ! Bệnh tình của cha cũng có thể được cứu chữa tốt hơn...

Nội tâm Thư Điềm có chút giằng xé.

Nàng chần chừ một lát rồi chen vào đám đông, chỉ thấy tờ cáo thị được dán ở vị trí bắt mắt nhất trên bảng thông báo, Thư Điềm đọc lướt qua một lượt, lập tức có chút kinh ngạc.

Nàng nghi hoặc lẩm bẩm: “Ty chỉ huy Cẩm Y Vệ này tuyển đầu bếp... không có yêu cầu về kinh nghiệm sao?”

Trước đây nàng đến các tửu lâu khác, việc đầu tiên khi gặp mặt là bị hỏi đã từng làm ở tửu lâu nào, đã từng tiếp đãi những vị khách quý ra sao.

Nhưng trên tờ cáo thị này, chỉ viết phẩm hạnh đoan chính, có kinh nghiệm nấu nướng là được.

Bên cạnh có một gã sai vặt đang đứng, hắn cười khẩy một tiếng: “Ty chỉ huy Cẩm Y Vệ cũng biết tự lượng sức mình đấy, biết ngưỡng cửa quá cao sẽ không có ai đến...”

Có người phá lên cười: “Đúng thế, ai dám vuốt râu hùm chứ? Không có chút quan hệ phức tạp, vào trong đó, chết thế nào còn không biết!”

Thê tử của người đó mắng: “Nói nhỏ thôi! Không muốn sống nữa à?”

Mọi người xem đủ náo nhiệt rồi liền giải tán.

Thư Điềm nhìn chằm chằm vào tờ cáo thị một lúc, nàng nhớ lại cảnh Đổng Tùng nằm trên giường bệnh, hơi thở thoi thóp, và cả dáng vẻ Lưu thị lén lút sau lưng nàng khóc đến sưng mắt, lòng nàng quyết tâm, xoay người rời đi.

-

Cửa ty chỉ huy Cẩm Y Vệ vốn luôn nghiêm cẩn túc sát, hôm nay lại dựng lên một sạp hàng nhỏ.

Mạnh đầu bếp buồn chán ngồi trước sạp hàng cả một buổi sáng.

“Tuyển người như vậy, căn bản sẽ không có ai đến đâu...” Mạnh đầu bếp không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm.

Ngô thiêm sự từ trong cửa đi ra, nghe thấy lời này liền nói: “Mới nửa ngày, sao ngươi biết không có người đến ghi danh?”

Ngô thiêm sự dán cáo thị ra ngoài tuyển người vốn chỉ là một cái cớ, sau khi treo bảng hai ngày sẽ cài một gián điệp vào nhà bếp, theo dõi nhất cử nhất động của Ngọc Nương kia.

Mạnh đầu bếp vội vàng đứng dậy, hành lễ với Ngô thiêm sự.

Việc này là do Ngô thiêm sự giao cho hắn, hắn không dám lơ là nhưng trong lòng vẫn có không ít thắc mắc.

Hắn ngước mắt nhìn Ngô thiêm sự, tươi cười hỏi: “Ngô thiêm sự, nhà ăn của chúng ta căn bản không thiếu người, tại sao cứ phải tuyển người bên ngoài?”

Mạnh đầu bếp đã đến làm việc ở nhà bếp của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ nhiều năm. Những năm gần đây, người ăn cơm ở nhà ăn ngày càng ít đi nên đồ ăn cần họ làm cũng không nhiều, không phải là quá bận rộn.

Ngô thiêm sự nhìn ra tâm tư của hắn, lập tức nghiêm mặt: “Mạnh đầu bếp, các ngươi bây giờ rảnh rỗi là vì không có ai đến nhà ăn dùng bữa! Tại sao mọi người lại không ăn cơm miễn phí chứ?”

Mạnh đầu bếp nhìn về phía hắn, Ngô thiêm sự trợn mắt: “Bởi vì đồ ăn các ngươi làm thật sự quá khó ăn!”

Mạnh đầu bếp: “...”

Đối mặt với Ngô thiêm sự, hắn không dám cãi lại... nhưng đầu bếp tuyển từ bên ngoài thì có thể tốt đến đâu chứ? Nói không chừng đợi đầu bếp bên ngoài đến, họ sẽ biết đầu bếp nhà mình tốt thế nào! Cứ chờ xem!

Mạnh đầu bếp bất bình trong lòng.

Hai người giằng co một lúc, bỗng nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên: “Xin hỏi... ty chỉ huy Cẩm Y Vệ có phải đang tuyển đầu bếp không ạ?”