Chương 28: Tuyển thêm người

Dạ Dữ nói xong, lạnh lùng nói: “Ty chỉ huy công vụ bận rộn, ta không tiễn Liễu công công được rồi.”

Lời này nói rất khách sáo nhưng Liễu công công nào dám đáp lời, vội nói: “Lão nô cáo lui, không làm phiền các vị đại nhân làm việc...”

Liễu công công không nhịn được liếc nhìn Ngọc Nương một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta trắng bệch, đôi môi cắn chặt.

Người kia... còn chưa nhìn nàng ta một cái đã giáng nàng ta thành nữ đầu bếp rồi sao?

Trong mắt Ngọc Nương lóe lên một tia không cam lòng.

Liễu công công ra hiệu bằng mắt với nàng ta, ý bảo nàng ta cứ ở lại trước đã rồi tính sau.

Ngọc Nương lặng lẽ đáp ứng.

Sau đó, Doãn Trung Ngọc liền phái người tiễn Liễu công công rời đi.

Ngô thiêm sự sau khi sắp xếp xong cho Ngọc Nương liền cùng Doãn Trung Ngọc đến thư phòng của Dạ Dữ.

Doãn Trung Ngọc thấp giọng hỏi: “Đại nhân, nữ tử này là do Hoàng thượng ban thưởng, để ở nhà bếp... có ổn không ạ?”

Dạ Dữ cong môi cười cười: “Đã là đầu bếp, không để ở nhà bếp thì để ở đâu?”

Doãn Trung Ngọc nhất thời nghẹn lời.

Ngô thiêm sự vốn có vẻ mặt nghiêm túc, lúc này lông mày ông ấy đã nhíu lại thành một chữ “xuyên”: “Việc này tạm thời không bàn tới... Nữ tử này đến đây không có ý tốt, để ở nhà bếp... lỡ như nàng ta nổi lên ý xấu, vậy toàn bộ ty chỉ huy Cẩm Y Vệ chúng ta, chẳng phải là đại họa lâm đầu sao?”

Doãn Trung Ngọc hít một hơi khí lạnh, làm việc trong bếp, hạ độc hay gì đó, quả thực quá dễ dàng.

Dạ Dữ thấp giọng nói: “Cho nên, cần có người trông chừng nàng ta.”

Nữ tử này là do hoàng đế đưa tới, hắn không thể từ chối, nhưng cũng tuyệt đối không thể để ở bên cạnh.

Vì vậy liền đưa người đến nhà bếp.

Dạ Dữ hiểu rõ Hoàng đế, nếu Hoàng đế bất mãn với Cẩm Y Vệ, nổi lên sát tâm thì tuyệt đối sẽ không phái người lẻn vào Cẩm Y Vệ mà sẽ ra tay một cách dứt khoát.

Bây giờ phái một nữ tử tới đây, bề ngoài là sủng ái tin tưởng mình, thực tế là muốn nắm thêm tình hình của Cẩm Y Vệ mà thôi.

Nếu nói nữ tử này hạ độc thì không đến mức, nhưng có trộm tình báo hay không... thì khó nói.

Ngô thiêm sự là người già dặn, chỉ một câu của Dạ Dữ, ông ấy liền hiểu ra.

“Đại nhân, hiện nay huynh đệ trong Cẩm Y Vệ ngày càng đông, nhân lực trong bếp không đủ, có thể tuyển thêm người đáng tin cậy bên ngoài vào phụ bếp không ạ?”

Dạ Dữ tán thưởng nhìn ông ấy một cái: “Được.”

Doãn Trung Ngọc thấy hai người họ nói chuyện úp mở, nghi hoặc gãi đầu, không hiểu ra sao.



“Haiz...”

Trong phòng ngủ của tiểu viện Đổng gia, Lưu thị vừa lau mặt cho Đổng Tùng vừa thở dài.

Lưu thị nhìn Đổng Tùng vẫn đang hôn mê sâu, trong lòng vô cùng khó chịu.

Bọn họ kết tóc nhiều năm, vẫn luôn tương kính như tân, Đổng Tùng nói gục là gục, Lưu thị ngày lại ngày chăm sóc ông ấy, mong ông ấy tỉnh lại nhưng ông ấy lại không có chút dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp nào.

Thư Điềm đứng một bên, đưa khăn khô tới, nhỏ giọng: “Mẫu thân... người đừng quá đau lòng, phụ thân tuy bây giờ chưa tỉnh lại nhưng Trương đại phu nói bệnh tình của người cũng coi như ổn định, xem như là tin tốt rồi.”

Lưu thị yên lặng gật đầu, lau đi khóe mắt ướŧ áŧ.

Mấy ngày nay, Thư Điềm bận rộn dọn dẹp quán ăn Vô Danh và cho thuê lại mặt bằng nhưng nhất thời vẫn chưa tìm được người thuê phù hợp.

Đổng Tùng bệnh không nhẹ, mỗi ngày đều phải dùng thuốc tốt để cầm cự, tiền tích cóp trong nhà đã chẳng còn lại bao nhiêu.

Lưu thị nghĩ đến đây, trong lòng càng thêm phiền muộn.

Thư Điềm nhìn ra tâm sự của Lưu thị, nàng chủ động nói: “Mẫu thân đừng lo, lát nữa con sẽ ra ngoài dạo một vòng, xem có việc nào thích hợp không.”

Lưu thị lo lắng nhìn nàng một cái, nói: “Con là một cô nương, có thể tìm được việc gì chứ?”

Thư Điềm vẫn luôn là hòn ngọc quý trên tay Đổng Tùng và Lưu thị, nếu không phải gia đình gặp biến cố, Lưu thị thực sự không nỡ để nàng ra ngoài bôn ba.

Ánh mắt Thư Điềm hơi khựng lại, gần đây nàng tìm việc quả thực không được thuận lợi.

Tửu lâu lớn một chút thì yêu cầu kinh nghiệm và danh tiếng, nhưng Thư Điềm chỉ từng làm ở quán ăn Vô Danh, lại là một cô nương, người ta ngay cả cơ hội thử tay nghề cũng không cho nàng;

Quán ăn nhỏ hơn thì không trả nổi tiền công, Thư Điềm còn phải dựa vào khoản tiền công này để nuôi sống gia đình và chữa bệnh cho Đổng Tùng, tự nhiên cũng không thích hợp.

Nhưng Thư Điềm không muốn Lưu thị thêm phiền lòng bèn nói: “Mẫu thân, chuyện này người không biết đó thôi, bây giờ có mấy quán ăn đang tranh nhau muốn thuê con làm đấy! Con chỉ là muốn trì hoãn một chút, xem có thể tìm được nơi nào tốt hơn không thôi.”

Lưu thị nghi ngờ nói: “Thật sao?”

Thư Điềm chu môi, giả vờ bất mãn nói: “Tay nghề của con, người còn không tin sao? Con là đệ tử chân truyền của phụ thân đó!”

Lưu thị cuối cùng cũng nở nụ cười: “Được, được... hai cha con các ngươi là thiên hạ đệ nhất...”

Thư Điềm cũng cười theo.