Hắn đặt chiếc bát rỗng xuống bàn, trong mắt không có một tia cảm xúc như thể vị đắng đầy miệng này chẳng liên quan gì đến mình.
Tầng thứ hai của hộp thức ăn được mở ra.
Bên dưới là một chiếc bát sứ trắng nhỏ nhắn, trong bát đựng đồ ăn… đây là thứ duy nhất hắn có thể miễn cưỡng nuốt trôi lúc này.
Dưới ánh đèn đêm lờ mờ, chiếc bát sứ nhỏ nhắn như một mặt hồ phẳng lặng.
Mặt hồ trắng ngần, không một gợn sóng, cũng không có chút sinh khí nào.
Đây là một bát nước cơm.
Những hạt gạo trắng ngần được vo đi vo lại nhiều lần, hương gạo đã phai đi quá nửa, nước cơm cuối cùng gần như trong suốt, trông vô cùng tinh khiết, có lợi cho người tỳ vị hư nhược.
Thế nhưng, ánh mắt Dạ Dữ vẫn lãnh đạm, đối với bát nước cơm phải uống mỗi ngày này, hắn lại không hề có chút hứng thú nào.
Hắn khẽ thở dài, đưa tay nâng chiếc bát sứ lên.
Nước cơm đặc sệt khẽ sánh lên, sự tĩnh lặng bị phá vỡ.
Dạ Dữ chau mày, hắn không thích tiếp xúc với bất kỳ loại thức ăn nào cả.
Không muốn nhìn, không muốn ngửi, không muốn nếm.
Hắn nhắm mắt lại, chiếc bát sứ kề sát môi, hơi nghiêng vào miệng - nước cơm gần như không có mùi vị gì nhưng hắn vẫn nếm ra vị ngái của hạt gạo, sắc mặt lập tức cứng đờ.
Dạ Dữ lập tức đặt bát xuống, ho sặc sụa.
Ngụm nước cơm này trôi xuống cổ họng, chảy vào dạ dày.
Trong dạ dày cuộn trào lên một trận, dường như vô cùng ghét bỏ thứ thức ăn xâm nhập này, lại trào ngược axit khiến Dạ Dữ vô cùng khó chịu.
Dạ Dữ không muốn chạm vào bát nước cơm đó nữa.
Hắn xoay người bỏ đi, nước tắm nóng đã được chuẩn bị sẵn.
Dạ Dữ bèn nhân cơ hội này để phân tán sự chú ý, cởϊ áσ rồi bước vào trong nước.
Trong nước cũng bỏ không ít thảo dược, được pha theo phương thuốc của Bạch thần y, thường xuyên ngâm mình có thể đảm bảo hắn dù không ăn uống vẫn có thể lực dồi dào.
Dạ Dữ trước nay vẫn không thích nước nóng, vì thế mỗi lần Phàn thúc dùng nước nóng sắc thuốc xong đều phải để nguội mới có thể cho Dạ Dữ dùng.
Lúc này trời đã sang thu, Dạ Dữ ngâm mình trong nước lạnh mà không hề thấy lạnh, hắn dựa vào thành thùng gỗ, lặng lẽ nhắm mắt lại.
Bỗng dưng nhớ đến một đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết.
Chủ nhân của đôi mắt dịu dàng hỏi hắn: “Có phải thức ăn không hợp khẩu vị không?”
Đối với Dạ Dữ mà nói, quả thật không có thứ gì hợp khẩu vị cả.
Hay nói đúng hơn, hắn vốn dĩ không có cảm giác thèm ăn.
Trong đầu hắn hiện lên cảnh Doãn Trung Ngọc ăn cơm tối nay.
Doãn Trung Ngọc dùng đũa gắp một miếng gà ba chén đưa vào miệng, nhai một cách ngon lành.
Dạ Dữ nhìn vẻ mặt hưởng thụ của Doãn Trung Ngọc, mí mắt giật giật.
Thật sự ngon đến như vậy sao?
Dạ Dữ không nhịn được cúi đầu, liếc nhìn đĩa của mình.
Một đĩa đầy ắp, gà ba chén, trứng chiên, rau và cơm được bày biện vô cùng tinh xảo, nhưng hắn vẫn chưa hề động đũa.
Ý nghĩ ăn uống vừa xuất hiện, dạ dày đã lập tức kháng nghị.
Dạ Dữ đành phải đẩy khay thức ăn ra, nhường cho Doãn Trung Ngọc.
Trầm ngâm một lát, Dạ Dữ chậm rãi đứng dậy khỏi bồn tắm, dùng khăn khô lau qua loa rồi mặc trung y vào, đi đến bên giường nằm xuống.
Đến nửa đêm, ánh trăng lặng lẽ trôi, cả phủ Đô đốc tĩnh lặng không một tiếng động. Dạ Dữ im lặng nằm trên giường, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
...
Hắn gần như không thể nhớ nổi lần cuối cùng mình ăn uống bình thường là khi nào.
Lúc đó, hắn vẫn còn là một đứa trẻ.
Từ nhỏ hắn đã thích múa đao luyện kiếm, phụ thân thương hắn, thường xuyên cầm tay chỉ dạy.
Mỗi khi hắn có tiến bộ, phụ thân sẽ dẫn hắn ra ngoài ăn ngon.
Nhưng phụ thân hắn luôn bận rộn công vụ, thường vội vã ra ngoài rồi lại phong trần mệt mỏi trở về, nhưng dù về muộn cũng sẽ tiện tay mang cho hắn chút đồ ăn vặt, có khi là mứt quả, có khi là kẹo hồ lô, có khi là tò he.
Phụ thân trong bộ công phục màu đỏ thẫm, trông tinh thần phấn chấn, cao lớn anh vũ, ông ấy luôn cười ha hả: “Đoán xem hôm nay phụ thân mua cho con cái gì nào?”
Tiểu Dạ Dữ ngày nào cũng ngồi trong sân, nhìn chằm chằm ra cửa, mong ngóng phụ thân tan làm.
Nhưng sau này, hắn không còn mong được gặp phụ thân nữa.
Hình ảnh trong đầu trở nên mơ hồ, xung quanh đột nhiên tối sầm lại.
Miệng hắn bị mẫu thân bịt chặt, ngón tay bà ấy run rẩy, siết má hắn đến đau điếng.
Bà ấy ghé sát môi vào tai Dạ Dữ, dùng giọng thì thào chỉ mình hắn có thể nghe thấy: “Tuyệt đối đừng lên tiếng...”
Bên ngoài là một mảnh hỗn loạn, tiếng la hét chói tai, tiếng cầu cứu, tiếng rêи ɾỉ không ngớt bên tai.
Dạ Dữ nép vào lòng mẫu thân, bà ấy ôm chặt thân hình nhỏ bé của hắn, cả hai đều cứng đờ, sợ hãi đến tột cùng.
Gã nam tử đằng đằng sát khí mặc bộ áo cá chuồn màu đỏ thẫm, chân đi ủng đen viền vàng, một chân đạp lên người một tỳ nữ, tỳ nữ kia hộc ra một ngụm máu, hắn lại dùng một đao kết liễu nàng.
Gã nam tử kia hét lớn: “Lục soát cho ta! Không được để lọt một con cá nào!”
“Vâng!” Những người khác đồng thanh đáp lời.
...
Dạ Dữ nhíu mày, tỉnh giấc.
Hắn mở mắt, ngồi dậy, sau lưng lạnh toát.
Trời vẫn chưa sáng, trước lúc bình minh là thời khắc tăm tối nhất.
…